Đặc công hoàng phi chương 105-2

Chương 105: Công tiến đế đô (2)

Edit:Nhím

Beta: sakura (là nàng thiennhatnu a)

Hnay là sinh nhật của nàng thiennhatnu vì thế chương này ta đặc biệt tặng cho nàng ấy. Chúc nàng sinh nhật vui vẻ nha. ^^

 

 

 

mnu622[1]

 

Ngang nhiên cười tà, Đông Thiên vương mâm miệng, sóng mắt lưu chuyển.

Vọng Thiên Nhai, Vân Thí Thiên…

Đế Phạm Thiên bị hắn đánh ở sau lưng, mặc dù chiếm được Vương cung, bất quá lợi nhuận không đủ lớn, không đủ để hắn ngàm dặm xa xôi dẫn binh đến đây.

Hắn là không muốn ở trên người Vân Thí Thiên tìm thấy chút lợi nhuận nào thôi.

Dù sao, Đông Thiên của hắn ở Hỏa Ma, tuyệt đối sẽ không tốn vốn mà mua bán ở đây.

Đông Thiên vương cười vạn phần tà khí, hắn nhăn mặt cười quả thực là hấp hồn phách của người khác.

Gió lạnh từng cơn, trời lúc hoàng hôn càng làm cho  vương cung của Phạm  Thiên các trông cực kì tinh xảo.

Đáng tiếc, lầu các tuyệt mĩ cùng tinh xảo cũng không thể so được với trời chiều lúc hoàng hôn,(bầu trời) giống như là một đầu tóc dài màu hồng đậm vắt qua.

Gió thổi mây bay, màu hồng kia làm say lòng người, sắc bén giống như huyết kiếm.

Sắc trời lờ mờ, Phạm Thiên các kinh đô nhiệt hỏa bừng bừng.

Vô số thập cấp phi bằng bay lên bầu trời, Lạc Vũ cơ hồ thấy mình như đang đứng tại phi trường vậy, vô số chuyến bay cất cánh, rồi lại có chuyến hạ xuống.

Cảnh bận rộn như thế này, quả thật không lời nào có thể tả được.

Toàn bộ những thứ tốt của Đế Phạm Thiên, những thứ hắn cất kĩ, những thứ ở trong bảo khố của hắn, những thứ được hắn cất trong mật thất.

 Toàn bộ đều bị binh mã của Đế Phạm Thiên đào ra, cho vào bao, toàn bộ mang về Đông Thiên.

Cướp bóc, thực sự là chuyện làm cho người ta hưng phấn cùng thú vị nhất.

Phi bằng đi xa, tài phú của Phạm Thiên các giống như nước chảy, hướng về phía Đông Thiên mà đi.

Gió qua cửu châu, tiếng xé gió phát ra sắc bén.

“Dừng binh.” Ở một phương khác, Lạc Vũ ghìm cương ngựa, dừng quân.

“Sao vậy?” Bên cạnh, Hoàng Vũ nghiên đầu hỏi.

Phía trước chính là kinh đô của Phạm Thiên các rồi, mà bây giờ bọn họ lại dừng binh ở đây, không tiến vào bên trong sao?

Mặc dù là phân binh ra công kích, nhưng là vây Ngụy cứu Triệu, bây giờ miếng mồi ngon đã tới cửa rồi, còn không đi vào phân chia với Đông Thiên vương thì thật sự là làm cho người ta không cam long.

Lạc Vũ ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen nhánh, phía xa kia là kinh đô của Phạm Thiên các đang đứng sừng sững, trong mắt quang thải lưu động: “Đông Thiên vương hẳn là đã tới rồi.”

Phân binh công kích, mặc dù nàng so với Đông Thiên vương có chút quen thuộc Phạm Thiên các hơn.

Nhưng là chiến tranh nổi lên, sợ rằng Đông Thiên vương không chiều theo ý nàng.

Hoàng Vũ nghe ngôn, trầm mặc trong nháy mắt rồi gật đầu: “Rất có khả năng, chúng ta bây giờ không cùng Đông Thiên vương hội hợp?”. Đây là binh mã của Đông Thiên vương đó nha.

Lạc Vũ mắt đen nhánh nhìn trời cao, đột nhiên quay đầu nhìn về phía bên kia.

Không trả lời câu hỏi của Lạc Vũ, nàng trầm giọng nói: “Đế Phạm Thiên chắc là sắp đuổi tới nơi rồi.”

Hoàng Vũ nghe vậy quay đầu, nhìn một phương vốn vẫn là đen nhánh như trước, không thấy bất kì một tia khói lửa nào, nhưng là có thể cảm nhận được sát khí của Đế Phạm Thiên sớm đã tràn ngập không khí.

“Đánh bất ngờ, binh quí thần tốc, lấy công làm chủ, Lạc Vũ, ngươi không phải không biết là dừng tại nơi này mà chờ quân của Đế Phạm Thiên trở về là nguy hiểm đến mức nào… Bây giờ, mục đích cứu viện cho Vọng Thiên Nhai đã đạt được, Lạc Vũ, ngươi không phải còn muốn…”

Hoàng Vũ nhìn lướt qua trời đất đen nhánh một màu kia, quay đầu chau mày nhìn Lạc Vũ, trầm giọng nói.

Lạc Vũ nghe Hoàng Vũ nói thì không nói gì, cũng không có phản bác, chỉ có ánh mắt lợi hại kinh người.

“Hôm nay, nếu ta là Vân Thí Thiên, ta tuyệt đối sẽ truy đến cùng.”

Ngay lúc này, Lạc Vũ đột nhiên khẽ nhíu mắt, mãnh địa lên tiếng.

Hoàng Vũ sửng sốt: “Ngươi có ý gì?”

Lạc Vũ muốn làm gì?

Lạc Vũ không trả lời Hoàng Vũ, con ngươi trong hốc mắt rất nhanh di chuyển.

Thanh âm cực trầm ổn giống như đang thì thầm: “Nếu ta là hắn, khi nhận được tin tức này, ta nhất định sẽ nhân cơ hội này mà đánh hắn triệt để. Đế Phạm Thiên bị ta kiềm chế, tuyệt đối sẽ không phân tán lực lượng ra để đối phó với hắn (Vân Thí Thiên), lòng người của Phạm Thiên các đang hoảng sợ, tất nhiên sẽ không có lực đi đối phó với bọn họ. Nếu là như thế…”

Lạc Vũ cúi đầu, tiếng thì thầm phảng phất như dừng lại. Lạc Vũ nói xong lời cuối cùng, đột nhiên mãnh liệt vỗ hai tay: “Hắn nhất định đuổi theo rồi.”

Hoàng Vũ nhìn Lạc Vũ đôi con ngươi sáng ngời, định nói gì đó lại thôi.

Binh mã bọn họ dẫn theo vốn thuộc về Đông Thiên vương, tại Phạm Thiên các mãnh liệt mà tấn công.

Căn bản là không kịp thu thập tin tình báo nào từ các nơi khác, cũng không có bất cứ tin tình báo hữu dụng nào.

Dù sao thì bọn họ cũng không có bất cứ một thế lực nào tại Phật Tiên Nhất Thủy.

Hết thảy đều là dựa theo kế hoạch đã tính từ trước, đánh giá, tính toán thời gian, địa điểm cùng con người.

Mà bây giờ Lạc Vũ có tính toán  như vậy, thật giống như nàng chính mắt nhìn thấy Vân Thí Thiên đuổi tới vậy, thật giống như thu được tin tình báo chính xác rằng Vân Thí Thiên đuổi theo. Này quả thực… Này quả thực…

“Ngươi muốn làm gì?”

Không hỏi tại sao, Hoàng Vũ bình tĩnh nhìn Lạc Vũ: “Nhân mã của chúng ta tất cả chỉ có bằng này, hơn nữa binh mã đều là của Đông Thiên vương. Đông Thiên vương chắc chắn sẽ không để cho ngươi điều khiển binh mã của hắn, hơn nữa, chống lại Đế Phạm Thiên, chúng ta không có phần thắng.”

Lạc Vũ nghe Hoàng Vũ nói, trên mặt chậm rãi nở nụ cười.

Đó là một nụ cười ẩn chứa cừu hận.

“Mới chỉ như vậy đã buông tha Đế Phạm Thiên, không, như vậy là quá dễ dàng cho hắn rồi, ta muốn cho hắn biết, ta không phải người dễ để người khác khi dễ như vậy. Hại ta, mới chỉ bị trả giá như vậy, vẫn chưa đủ.”

Lời nói lạnh như băng, Lạc Vũ mãnh liệt thúc ngựa quay đầu: “Bây giờ không diệt hoàn toàn Đế Phạm Thiên, đợi hắn khôi phục lại đánh đến Hỏa Ma, Đông Thiên vương sẽ tìm ta tính sổ.”

Một lời vừa dứt, Lạc Vũ quát to một tiếng, tay vung lên: “Mau, theo ta thiết lập mai phục.”

Đồng thời cao giọng nói: “Truyền tin, nói Đông Thiên vương đến cùng ta hội hợp.”

Bóng đêm mê say, Lạc Vũ suất lĩnh binh mã, không phải là lui lại mà tiếp tục tiến lên, cũng không đi vào hội hợp cùng Đông Thiên vương mà đem quân xoay ngược trở lại, hướng phía Đế Phạm Thiên đang hung hăng trở về mà nghênh đón.

Đêm, rất sâu, rất trầm.

Nhưng thế trận lại rất phức tạp, ám triều mãnh liệt.

Thành hoang, phía sau Đế Phạm Thiên là một cái tòa thành hoang.

Tòa thành này từng trải qua một hồi máu tanh, tòa thành làm cho nàng thương tâm, đây là nơi nàng cùng Vân Thí Thiên và Yến Phi đã từng đi qua (là nơi mà Vân Khung bị thương đó a).

Nơi này vốn là một thảm cỏ xanh bóng lưỡng, lúc này lại là một mảnh hoang vu, chỉ còn lại cây cỏ bề bộn cùng màu vàng của đất.

Nơi này, chính là nơi mà Đế Phạm Thiên đang từ Lợi Châu thành cấp bách trở về kinh đô của Phạm Thiên các chuẩn bị đi qua.

Không có lấy một mảnh cây cỏ, chỉ có bùn đất, ngay cả sắc trời, cũng đặc biệt thê lương.

Từ kinh đô chạy tới, Lạc Vũ vẫn đứng ở nơi hoang vu này, sắc mặt lạnh như băng.

“Ẩn nấp vào trong đất cho ta.” Nàng hét lên ra lệnh, đi theo Lạc Vũ là mười mấy vạn binh mã của Đông Thiên vương, lậo tức hưng phấn đi ra bốn phía, bắt đầu làm theo lời Lạc Vũ nói.

Chiến tranh theo quy củ, bọn họ thực không thích.

Nhưng là phục kích, mai phục, bẫy, bọn họ cực thích, người của Hỏa Ma tại phương diện này chính là cực có thiên phú.

Bão cát thổi qua, mảnh đất hoang vu bắt đầu nổi lên sát khí. Mà lúc này, Đế Phạm Thiên cái gì cũng không biết, chỉ có liều mạng hướng kinh đô của hắn mà lao tới.

Sắc trời âm trầm, thoáng cái đã qua một ngày.

Đế Phạm Thiên cách kinh đô Phạm Thiên các chỉ còn nửa ngày lộ trình nữa thôi.

Mà lúc này, tại Vương cung bên trong kinh đô Phạm Thiên các.

“Vương, nơi này có cái gì toàn bộ đã được mang đi, tất cả  đều đã mang về Đông Thiên.”

Trong Vương cung tinh xảo, Đông Thiên vương cùng mười mấy vạn binh mã đang đứng thành một nhóm, đầu lĩnh của bọn họ đang rất nhanh bẩm báo tình hình với Đông Thiên vương.

Đông Thiên vương nghe Mặc Thanh, Mặc Hiên hồi bẩm, ngẩng đầu nhìn lại toàn bộ vương cung đại điện, hôm nay cho dù còn lại Ngũ Trảo Kim Long nhưng cũng là đã bị bọn họ lột mất da (ý là lớp vàng bạc bọc bên ngoài), chỉ còn lại có thân thể trụi lủi.

Hoàn toàn không còn lưu lại chút nào khí thế của ngày hôm qua, thủ pháp hoàn toàn sạch sẽ, một chút cũng hoàn toàn không lưu lại.

Cả vương cung, cái gì cầm được đều đã cầm, ngay cả ngọc thạch lát dưới đất cũng bị bọn hắn lột lên mà mang đi.

Đông Thiên vương hài lòng cười: “Không sai, không sai, không hổ là người của Hỏa Ma ra tay, thu dọn rất sạch sẽ.”

“Đó là đương  nhiên.” Đám người Mặc Hiên, Mặc Thanh ưỡn ngực, ngẩng cao đầu, hoàn toàn xem đó là một lời khen ngợi.

Một ngày một đêm, đem toàn bộ tài phú của Phạm Thiên các (cơ hồ bằng một nửa tài phú của Tây Thiên) chuyển về Đông Thiên, Đông Thiên vương nghĩ vậy liền cao ngạo, mà binh lính của Đông Thiên lại càng nghĩ đến vinh quang suốt đời.

“Đã lấy được thứ cần lấy chưa?” Đông Thiên vương vươn tay bắt lấy phi ưng đem tin tức Lạc Vũ truyền về, nhìn tin tức trong tay, chậm rì rì hỏi một câu.

“Đã lấy được.”. Mực Hiên biết Đông Thiên vương hắn là muốn hỏi cái gì, trầm giọng ứng hạ.

Đông Thiên vương nghe Mặc Hiên nói thì hài lòng gật đầu, nhìn thoáng qua phi ưng trong tay, đột nhiên tà khí cực kì cười một tiếng.

“Đế Phạm Thiên không đủ gây sợ hãi cho chúng ta, tiếp theo ta muốn đi hội hợp cùng Vân Thí Thiên.”

Một tiếng thì thầm vang lên, Đong Thiên vương ban ra một đạo chỉ, vung tay lên: “Các huynh đệ, đi, chúng ta đi hội hợp với môn chủ Trung Võ môn.”

“Đi.” Mười mấy vạn binh mã ngẩng đầu, ưỡn ngực kêu to.

Mi nhẹ dương lên, tay nhẹ phẩy, Đông Thiên vương phi thân lên sừng mã, đi trước.

Binh mã hùng tráng, theo lời Đông Thiên vương rời đi.

Một đám lửa từ tẩm cung của Đế Phạm Thiên thoát ra, bắt đầu hướng bốn phía của vương cung mà bốc lên, làm cho mọi thứ trở nên trụi lủi, giống như ở nơi này chưa từng tồn tại vương cung của Đế Phạm Thiên vậy. Hỏa thiêu hừng hực, liên miên bốc lên, thật là một mảnh kinh thiên địa.

Khi binh lính của Đông Thiên vương phá thành mà vào, làm cho toàn bộ dân chúng cùng vương tộc trong thành sợ hãi, bây giờ bọn họ rời đi, dân chúng lại khôi phục lại vui vẻ.

Cùng với đó là trừng mắt há mồm nhìn ngọn lửa đang hừng hực bốc lên từ phía vương cung.

Vương cung của bọn họ đứng sừng sững tại đó mấy trăm năm, là một  cái vương cung tinh tuyệt thiên địa, giờ phút này lại bị ngọn lửa đang hừng hực cháy kia thiêu rụi toàn bộ.

Hỏa quanh tận trời, sáng chói kinh người.

Ánh sáng hướng phía trước gào thét mà đến, binh mã của Đông Thiên vương sau khi đã thu được món lợi lớn thì hòa cùng với sắc đỏ của lửa mà đi, quỷ dị cùng thâm thúy vô cùng.

Trong vòng vài ngày, mười mấy thành trì bị hạ, kinh đô luân hãm.

Một mồi lửa đốt cháy vương cung có đến mấy trăm năm lịch sử của Phạm Thiên các, toàn bộ không để dư lại chút nào.

Đây là sỉ nhục,là sỉ nhục vĩnh viễn đối với Phạm Thiên các.

Sương khói cuồn cuộn, đại hỏa hừng hực thẳng hướng đến chín tầng trời, cơ hồ tràn ngập  cả một phương trời, cho dù ở ngoài ngàn dặm cũng có thể thấy rõ thanh thanh sở sở.

Tại thảo nguyên hoang vu, Đế Phạm Thiên đang chạy như bay mà trở về.

“Báo, kinh đô luân hãm.”

“Cái gì… kinh đô luân hãm?” Á Vô Quân trong nháy mắt không thể kiềm chế được kinh ngạc, thân mình rớt xuống khỏi ngựa.

Bọn họ đã chậm một bước rồi sao? 

Đế Phạm Thiên tay nắm chặt cương ngựa, sắc mặt làm cho người ta sợ hãi đến mức cơ hồ không thể nhìn rõ được.

“Nhìn xem, Các chủ, Người mau nhìn xem.” Ngay lúc này, một tiếng bẩm báo vang lên, đại tướng bên người Đế Phạm Thiên đột ngột kêu to lên một tiếng, trong ánh mắt là tràn đầy kinh  ngạc.

Đế Phạm Thiên vừa ngẩng đầu lên nhìn, khói đắc đang cuồn cuộn mà nổi lên, ngọn lửa đó nổi lên từ phương bắc, dường như thiêu đốt cả bầu trời.

Đó là, đó là hướng của Đế đô.

Đế đô, là đế đô của hắn.

Binh mã chạy vội, nhìn thấy cảnh này cơ hồ hỗn loạn, điên cuồng hướng Đế đô mà chạy đến.

Cũng không biết rằng, ở thảo nguyên hoang vu phía trước đang có người chờ bọn họ.

Mà ở phía sau bọn họ, Vân Thí Thiên cũng đã thấy một bầu trời phủ đầy khói đen, lập tức, không nói tiếng nào dư thừa, nâng mũi kiếm trong tay, nói: “Truy.”

Binh lính của Vọng Thiên Nhai anh dũng, mỗi người đều không quản sống chết mà đánh tới phía trước.

Gió lạnh hiu quanh, thế nhưng ở một phương kia lại nóng vô cùng.

(hết chương 105)

18 thoughts on “Đặc công hoàng phi chương 105-2

  1. Pingback: đặc công hoàng phi | Dạ phong tửu quán

  2. Toàn bộ những thứ tốt của Đế Phạm Thiên, những thứ hắn cất kĩ, những thứ ở trong bảo khố của hắn, những thứ được hắn cất trong mật thất.
    Toàn bộ đều bị binh mã của “Đế Phạm Thiên” đào ra, cho vào bao, toàn bộ mang về Đông Thiên.
    Nàng ơi, chỗ này fải là binh mã của Đông Thiên Vương chứ ^^
    Tks nàng nhiều😡

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s