Đặc công hoàng phi chương 106-1

Chương 106: Tam vương hội tụ 1-10 (1)

Edit: Nhím

Beta: Sakura

mnu622[1]

Phong bất chợt khởi, gió lạnh kinh người.

Mà ở trong gió lạnh, hào quang phát ra rạng rỡ làm lu mờ cả ánh sáng phía chân trời.

Bầu trời trong xanh không có một gợn mây nào, thoạt nhìn thật giống như một tấm lụa mềm mại.

Làm cho người ta cảm thấy bây giờ không phải đang là mùa đông mà là đầu mùa xuân, thực làm cho lòng người thoải mái đến hoàn toàn quên mất nơi đây vốn là một thảo nguyên hoang vu, sát khí tràn ngập, gió tanh mùi máu.

Chân trời phía xa là một màu đỏ rực, quỉ dị.

Vạn ngựa chạy chồm, ánh sáng ngọc chiếu xuống khắp thiên hạ, màu đen của sừng mã giống như màu đen của thủy ngân, điên cuồng gào thét mà đến.

Đế Phạm Thiên suất lĩnh đại quân, điên cuồng chạy về kinh đô của hắn.

Gió thổi càng mạnh, thiên địa tiêu điều.

“Vù vù…” ngay tại trong gió mạnh, khi Đế Phạm Thiên đã chạy gần đến cuối hoang nguyên (thảo nguyên hoang vu), bỗng nhiên từ bốn phương tám hướng nổi lên từng làn khói xanh.

Khói xanh rất ít, thẳng hướng lên trời.

Khói xanh tạo thành một bức tường, giống như nửa của vòng tròn, đem cả một phương hoang nguyên ôm ở bên trong.

Mà nương theo làn khói xanh đang bay lên, đội quân do thám tiên phong của Đế Phạm Thiên cũng phi nhanh mà về, chuẩn bị ngăn cản không cho đại quân của Đế Phạm Thiên tiến lên.

Trong nháy mắt, lại bị làn khói xanh kia làm cho mờ mắt.

Đám đại bàng ở trên bầu trời rất nhanh kêu to lên một tiếng, rồi hướng phía mặt đất mà rơi xuống.

“Có chuyện gì?” Phía sau là Đế Phạm Thiên đang suất lĩnh quân đoàn, nhìn thấy cảnh này nhất thời biến sắc, quát to.

“Không rõ, hình như là có làn khói xanh kì quái.” Lập tức có binh lính hồi bẩm.

Nói nhảm, ai chả biết có khói xanh kì quái, Á Vô Quân mi lạnh mà trầm xuống.

“Mau báo tin, phía trước… Di…”

Nói còn chưa nói hết, Á Vô Quân đột nhiên “di” nhẹ một tiếng, chóp mũi rất nhanh ngửi vài cái.

 Mặc dù bọn họ đã gần đến phía cuối của hoang nguyên, cũng còn cách đám phi bằng một khoảng, nhưng là gió qua thiên hạ, mùi rất nhanh đã truyền đến, đập vào mũi.

“Là lang khói (chắc là khói có mùi của chó sói dùng để dọa đại bàng) Không đợi Á Vô Quân nói hết, Đế Phạm Thiên bên cạnh hắn sắc mặt trầm tĩnh, trầm giọng nói.

Lang khói, đối với người cùng các ma thú khác không có tác dụng gì.

Nhưng là lại làm cho đại bàng bị lạc đường cùng mê hoặc. Không quản con đại bàng đó là bao nhiêu cấp, gặp phải lang khói đều rơi vào cùng một tình trạng như vậy.

“Đáng chết, phía trước có mai phục.” Á Vô Quân sắc mặt trầm như băng , nói.

Lang khói ngày càng tỏa rộng ra, mà bọn họ lần này mang theo chỉ có phi bằng, mà phi bằng gặp phải lang khói đã sớm toàn bộ đều rơi xuống đất.

Mai phục ở đâu? Có bao nhiêu người? Là ai mai phục bọn họ?

Bọn họ ngay cả một điểm cũng không biết.

“Đi.” Đế Phạm Thiên sắc mặt trầm như băng, dừng cũng không dừng, điên cuồng mà đi về hướng mà hắn đã định trước.

Phía trước dù cho là có núi đao biển lửa hắn cũng nhất định phải vượt qua, càng đừng nói là mai phục.

 Huống hồ, hắn hiện tại có trăm vạn đại quân, muốn mai phục được hắn cũng không phải dễ.

Lập tức, Đế Phạm Thiên dẫn trăm vạn binh mã, mặc dù trong lòng là lo lắng cùng cảnh giác, nhưng vẫn như trước mà tiến lên.

Gió qua thiên hạ, gào thét kinh người.

“Ngao ô…”

“Rống…”

Ngay lúc này, đột nhiên có thanh âm chạy rất mạnh, điên cuồng theo hướng đại quân của Đế Phạm Thiên mà đến, tứ phương hoang nguyên đột nhiên có những tiếng hổ gầm, vượn hót, dã thú rít gào.

Ngay sau đó là lấy một loại tư thái coi trời bằng vung, gào thét thấu cửu thiên, bao phủ cả hoang nguyên.

Đế Phạm Thiên đang phóng ngựa chạy gấp, nghe thấy những tiếng này, đột nhiên tay kéo lại cương ngựa, mãnh liệt ngẩng đầu.

“Các chủ, ma thú, là tiếng gầm rú của ma thú.” Bên cạnh, Á Vô Quân sắc mặt khó coi rất nhanh hô lên.

“Ngao ô…” Gió qua hoang nguyên, thanh  âm ma thú từ xa truyền đến.

Khí tức gào thét mà đến, khí thế sắc bén, cực kì kinh người.

Ngẩng đầu, phía xa xa của hoang nguyên, bụi đất đầy trời.

Bụi mù điên cuồng mà tung bay, che thiên tế nhật, trong tức khắc cơ hồ là bao phủ cả bầu trời.

Ma thú, rất nhiều ma thú đang đến đây.

Đế Phạm Thiên hai mi nhíu chắt, năm đầu ngón tay nắm chặt cương ngựa trong tay.

“Quân… Lạc… Vũ…” Đế Phạm Thiên trong lúc nhất thời run lên, cơ hồ muốn ăn Lạc Vũ.

Bên cạnh, Á Vô Quân vừa nghe, không khỏi hung hăng cắn chặt răng.

Ma thú luôn luôn không tập kết, luôn là đơn độc mà đấu.

Nhưng là, Quân Lạc Vũ nếu có thể khiến cho Tiểu Ngân suất lĩnh ma thú quân đoàn đi cứu viên Ngũ Châu thành.

Thì bây giờ, tại chỗ này lại có ma thú đàn mai phục, đợi ở đây để công kích bọn họ.

Chuyện này cũng không có gì là không thể tưởng tượng được.

Bây giờ, cho dù có bất cứ chuyện gì vốn là không có khả năng nhưng lại phát sinh trên người Quân Lạc Vũ, hắn cũng là không cảm thấy kì quái nữa rồi.

“Các chủ, mau đi, không thể để ma thú binh đoàn đuổi theo đến đây, Người mau mang một đội quân đi trước, ta ở đây ứng phó với bọn chúng.”

Vữa nghĩ xong, Á Vô Quân lập tức trầm giọng, nói nhanh.

Ma thú lợi hại, dù bọn họ có trăm vạn đại quân, nghênh địch chỉ sợ cũng rất gian nan.

Hơn nữa, kinh đô luân hãm, bọn họ lúc này không thể bị ma thú đoàn vây hãm ở đây, nhất định phải nhanh chạy về kinh đô.

Đế Phạm Thiên làm sao không biết cái gì là nặng nhẹ.

Lập tức khí tức trầm xuống, quát to: “Đội cánh phải đi tiên phong, lưu lại một ít binh mã nhanh chóng bao vây, đem ma thú quân đoàn đi theo hướng của Vân Thí Thiên.”

Lời nói vừa xong, Đế Phạm Thiên vung roi đánh lên sừng mã của Á Vô Quân: “Đi, nơi này không cần ngươi tử thủ, theo ta quay về kinh.”

Lời vừa nói xong, người đã phóng đi xa.

Á Vô Quân thấy vậy, cũng không hiện ra nhiều biểu tình, điên cuồng phóng ngựa mà đuổi theo.

Ở tại tứ phương, ma thú gào thét, thế tới hung hăng

Đế Phạm Thiên áp súc đội ngũ, đem cánh quân phía bên phải trở thành quân tiên phong, cả trăm vạn đại quân đều đi theo một hướng, hướng phía cửa thành mà chạy như điên.

Phong khói cuồn cuộn, bụi đất bay lên.

Mà tiểu đội ở lại phía sau để đối phó với ma thú, tại nơi gió lạnh thổi qua đang chuẩn bị đưa ma thú đàn hướng về phía Vân Thí Thiên đang đuổi giết phía sau mà đi tới.

Phong thanh gầm nhẹ, bụi đất đầy trời.

“Quân vương, phía trước có ma thú đàn.” Đi theo phía sau, Vân Thí Thiên một đường đuổi giết Đế Phạm Thiên cũng đã tiến nhập hoang nguyên.

Nhìn phía trước là đầy trời bụi đất, xung quanh lại phát ra tiếng ma thú kêu không ngừng, Yến Phi lúc này vừa lo lắng lại vừa vui mừng, hướng phía Vân Thí Thiên nói.

Đây chắc chắn là ma thú quân đoàn của Lạc Vũ.

Vân Thí Thiên đem hết thảy lưu lại trong mắt, mi gian lạnh lùng không có chút biểu hiện nào dư thừa, chỉ có tay là vung lên.

Lên, toàn quân tiến lên.

Nếu đúng là ma thú đàn của Lạc Vũ, Đế Phạm Thiên sợ, hắn không sợ.

Lạc Vũ sao lại có thể làm tổn thương hắn.

Mau chóng đuổi theo, Vân Thí Thiên đuổi theo không bỏ.

Bụi mù cuồn cuộn, gào thét mà đến.

Mà đội quân Đế Phạm Thiên lưu lại để chặn ma thú đoàn, mắt thấy hai phương ma thú thế tới hung hăng, ngay cả động cũng không dám động để đưa ma thú đàn đi theo hướng Vân Thí Thiên đang đến.

Đại bàng như nghe được cái gì, vốn là hai phương ma thú đàn thế tới hung hăng lúc này lại mạnh mẽ xoay người lại, đi.

Đi? Đi?

Cơ hồ vốn là đã xác định đem tính  mạng của mình ra để ứng phó, mồ hôi lạnh đã ướt đẫm sau lưng, giờ phút này lại là vạn phần kinh ngạc.

Nhìn đám ma thú đàn xoay người bước đi, không phải là đi về phía đội ngũ của Vân Thí Thiên, cũng không phải đi tấn công bọn họ.

Mà là đến từ nơi nào thì quay về nơi ấy, đám người ở đây kinh ngạc vạn phần, không hiểu.

Đây là ý gì? Chúng nó khinh thường công kích bọn họ sao?

Mà ngay lúc đội quân lưu lại chặn ma thú đàn của Đế Phạm Thiên còn đang kinh ngạc, đội ngũ của Vân Thí Thiên đã đuổi tới rồi.

Lập tức, không nói nhiều lời, Vân Thí Thiên cũng không hiểu ý của ma thú đàn, nhưng vẫn trực tiếp vung tay lên, binh mã hách hách, sát phạt mà đến.

“Ma thú đi, đây là…?” Trong lúc giết chóc, Yến Phi vẫn là vạn phần kinh ngạc.

Lạc Vũ phái ma thú đàn đến để đùa sao? Như thế nào lại không làm gì cả, khi tới thì khí thế hung hăng, mà bây giờ lại thành tiêu sái mà rời đi, đây là…?

Mà Vân Thí Thiên cũng là lần đầu tiên có điểm kinh ngạc, cau mày nhìn hai phương ma thú đại quân từ biến mất, nhướng mày.

Có ý tứ gì?

Trời xanh mây trắng, gió lạnh sắc bén.

Ma thú quân đoàn gào thét mà đến, cũng lại gào thét mà đi, tại nơi xa xa lộ ra chân diện mục (chân tướng).

Một đám kéo những cây đại thụ, cây tùng, mà bên cạnh đó lại là Đông Thiên binh mã thế trận kinh người, cười hì hì bắt đầu tập kết.

Lấy ít địch nhiều, đem thêm hai tiếng hổ gầm lang rống, bọn họ rất am hiểu.

Hắc hắc, ma thú thì không có, nhưng mà hai ba trăm tiểu binh thì bọn họ có.

“Truyền tin, nhiệm vụ đã hoàn thành, quân địch hướng theo phía cửa thành mà đi.”

“Rõ.”

Khói xanh bay lên , thẳng hướng trời cao, ở tại hoang nguyên chính là nhìn rõ thanh thanh sở sở.

“Đế Phạm Thiên đang chạy tới hướng này.” Xa xa, Lạc Vũ hô vang một đạo chỉ: “Truyền lời bảo Tiểu Hồng cùng Hoàng Vũ bọn họ chuẩn bị.”

“Rõ.”

Gió thổi mạnh lên, tại trên hoang nguyên sát khí di động.

Điên cuồng mà chạy, chính xác là điên cuồng mà chạy, vì ở phía sau còn có ma thú đàn đuổi theo, trăm vạn đại quân của Đế Phạm Thiên lúc này tốc độ tăng vọt, hướng phía cửa thành điên cuồng mà chạy.

Bảy quốc liên quân chín mươi vạn binh mã, trong khoảnh khắc toàn diện suy bại.

Ma thú đàn của Lạc Vũ có bao nhiêu lợi hại, không cần phải nói.

Lúc này, chỉ sợ là dừng lại sẽ chạy không thoát khỏi ma thú đàn, bọn họ cơ hồ là sử xuất toàn bộ lực lượng, điên cuồng hướng phía trước mà lao đến, bọn họ chính là không muốn ma thú đàn đuổi theo kịp mình. Nhất thời, chỉ nghe thấy tiếng gót sắt của ngựa ầm ầm.

Âm thanh gót sắt giống như tiếng sấm rền ở phía chân trời hung hăng đánh vào hoang nguyên, tiếng vang lúc xa lúc gần.

Cả một phương không nghe thấy âm thanh nào khác, chỉ có từng trận tiếng gót sắt của tuấn mã nện xuống nền đất ầm ầm.

Đế Phạm Thiên cơ hồ là muốn bất kể đại giới mà quay trở về.

Cửa thành, cũng không có vách núi đá gì, chỉ đơn giản là một nơi địa hình hơi có chút hiểm trở, ven đường là những hòn đá ngổn ngang, không thuận lợi để chạy mà thôi.

Cũng không phải là nơi địa hình quá hiểm ác.

Trời đất lạnh như băng, trên mặt đá phủ một tầng  hơi nước mỏng.

Tuyết trắng đã rơi lâu ngày, mà hôm nay trời bỗng có nắng, làm cho tuyết trắng nhất thời tan ra thành nước.

Thẩm thấu trên mặt cỏ hoang vu.

Từng đám nước tụ lại trên mặt đất, không phải quá sâu, cũng không quá nông.

Tuyết trên những hòn đá ngang dọc trên mặt đường tan ra, ngưng tụ thành từng vũng nước nhỏ, tại nơi vó ngựa đạp qua, bọt nước tung lên.

Ven đường đá vụn vô số, phô bày ra ở trên mặt đường, tại cái nơi lạnh như băng này lại càng làm cho cảnh vật trở nên thanh lãnh.

Đế Phạm Thiên suất lĩnh đại đội binh mã, tại nơi này điên cuồng mà phi qua, xé đứt gió, chém đôi nước, nghiền nát cả những hòn đá ven đường.

(hết phần 1)

 

25 thoughts on “Đặc công hoàng phi chương 106-1

  1. Pingback: đặc công hoàng phi | Dạ phong tửu quán

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s