Đặc công hoàng phi chương 108-2

Chương 108: Thiên hạ mỹ nhân (2)

Edit: Nhím

Beta: Sakura

mnu622[1]

Tuy nhiên, ngay trong lúc nguy cấp.

Trong quang mang màu vàng kim, trên người Vân Thí Thiên

nguyên sắc quang mang chợt lóe, mạnh mẽ làm văng ra lực lượng đang áp bức quanh người hắn.

Một vật từ cần cổ Vân Thí Thiên chậm rãi bay lên thiên không.

Nguyên sắc ánh sáng căn bản là không lớn, nhưng khí tức nửa điểm cũng không thua lực lượng của người áo lam.

Nương theo gió nâng lên, lực lượng của người áo lam trong nháy mắt giống như băng tuyết gặp mặt trời, bắt đầu thong thả tan rã ra, từ trên người Vân Thí Thiên chậm rãi mà biến mất.

“Di.”

Đông Thiên vương ở một bên đang ôm Lạc Vũ thấy cảnh này, chợt ‘di’ lên một tiếng.

Mà Lạc Vũ cũng ở vị trí xem thuận mắt, đem toàn bộ cảnh này xem thanh thanh sở sở.

Giữa sân, Vân Thí Thiên cảm giác áp lực quanh thân chợt mất đi, mi mắt khẽ nhíu, nét mặt không lộ ra kinh ngạc nhưng trong mắt lại không kiềm chế được kinh ngạc, mãnh liệt ngẩng đầu nhìn kĩ.

Trên đỉnh đầu là chiếc nhẫn thấm đầy máu tươi của hắn, nguyên sắc quang mang đại thịnh bao phủ tại trên đỉnh đầu của hắn.

Một vòng lại một vòng chậm rãi chuyển động.

Lực lượng sắc bén mà trầm dày, vô biên vô hạn, bao phủ quanh thân hắn.

“Tín vật của Phiêu Miểu bộ tộc?”

Xung quanh, mọi người còn đang sững sờ vì tràng cảnh đại biến, giữa không trung, nam nhân áo lam đứng sừng sững, trong mắt hiện lên là tuyệt đối kinh ngạc, khẽ gọi một tiếng.

Tín vật của Phiêu Miểu bộ tộc?

Vân Thí Thiên nghe thấy thì mãnh liệt quay đầu nhìn về phía Lạc Vũ.

Mà lúc này, Lạc Vũ cũng mang vẻ mặt lo lắng mà nhìn về phía hắn.

Chỉ một ánh mắt, không cần bất cứ lời nói nào đã đem nội tâm cùng tình ý kể ra toàn bộ.

Tín vật của Phiêu Miểu bộ tộc? Thứ mà Vọng Thiên Nhai hắn, Phạm Thiên các của Đế Phạm Thiên, Ẩn tộc, các thế lực khác của Phật Tiên Nhất Thủy cần phải dựa vào để tìm Phiêu Miểu thần thông. Mà Lạc Vũ lại cho hắn, đem thứ quan trọng như vậy mà cho hắn?

Nàng quý trọng hắn như vậy, nặng tình với hắn như vậy…

Một vật như vậy hắn luôn mang theo bên người, hắn luôn mang ở trước ngực.

Vân Thí Thiên năm ngón tay gắt gao che trước ngực.

Một cỗ nhiệt nóng lưu động trong tim hắn, đem tất cả lạnh như băng trong tim hóa thành nóng bỏng, nhiệt nóng cơ hồ muốn hòa tan hết thảy.

Lạc Vũ của hắn, trong lòng Lạc Vũ chỉ có hắn…

Kiếp này sao mà may mắn, cùng nàng tương tri…

Kiếp này sao mà may mắn, được cùng nàng sóng vai…

Khóe miệng chảy máu nhưng mắt lại tràn ngập ý cười, lúc này trong mắt Vân Thí Thiên lưu quang tràn đầy cơ hồ khiến cho người ta không thể nhìn kĩ.

Tất cả quang mang, tất cả ánh sáng ngọc, Lạc Vũ tất cả đều nhận được.

Giờ phút này, vì nàng, cho dù muốn cả mạng sống của hắn hắn cũng không tiếc.

Lạnh như băng ở sâu trong xương tủy lúc này được hòa tan, giống như ngập trời là lửa nóng mãnh liệt.

Năm ngón tay của Lạc Vũ gắt gao nắm lấy tay Đông Thiên vương, cơ hồ là xâm nhập vào trong xương tủy.

Vân Thí Thiên… Vân Thí Thiên…

Gió lạnh gào thét, thiên địa băng hàn.

Nguyên sắc cùng sắc vàng óng ánh giằng co, hoành phách (ngang dọc) cả một phương thiên hạ.

Người áo lam nhìn chiếc nhẫn đang chậm rãi tới gần, trong mắt hiện lên một tia sâu sắc.

Đột nhiên, hắn vung tay lên, thu lại đạo lực lượng vàng óng ánh, trầm như băng nói: “Nguyên lai là có Phiêu Miểu bộ tộc hộ ngươi, khó trách ngươi kiêu ngạo như thế. Được, hôm nay ta tha cho mạng chó của ngươi, một tháng sau, bổn tôn và đệ tử nhất định sẽ đến trước mặt ngươi lãnh giáo. Bổn tôn muốn nhìn xem, rốt cuộc Phiêu miểu bộ tộc mạnh hơn hay đệ tử của Già Diệp Tháp ta mạnh hơn.”

Dứt lời, tay áo bào phất lên, kì lân la sát đao rơi xuống, rơi vào bên chân Vân Thí Thiên.

Một tay ôm Đế Phạm Thiên, nam nhân áo lam xoay người, phi thân đi trong không trung.

“Vọng Thiên Nhai, một tháng sau, đợi đó cho ta.”

Thanh âm lạnh như băng vang vọng cả một phương trời, trong thanh âm là tràn ngập lửa giận.

Gió lạnh sắc bén, trong nháy mắt, nam nhân áo lam biến mất vô tung vô ảnh.

Đã không có lực lượng màu vàng kim cầm trụ, nhẫn của Phiêu Miểu bộ tộc cũng là chậm rãi mà rơi xuống, Vân Thí Thiên giơ tay lên, tiếp lấy.

“Quân vương, Quân vương…”

Từ trong biến cố mà tỉnh lại, đám người Yến Phi chạy nhanh lại phía Vân Thí Thiên, mắt cơ hồ là vui sướng mà muốn khóc.

Vân Thí Thiên phất tay áo, không xem đám người Yến Phi, tay gắt gao nắm chặt chiếc nhẫn, mắt đảo tìm về phía đám người Lạc Vũ cùng Đông Thiên vương.

Mà lúc này, Lạc Vũ cơ hồ là đem lực lượng toàn thân, hung hăng nắm lấy tay Đông Thiên vương, tiếng nói lạnh như băng toát ra từ trong miệng: “Đi.”

Đi, nàng không trụ được nữa rồi.

Hạ xuống lo lắng trong trái tim, thương thế trong cơ thể cũng điên cuồng mà lan rộng cơ hồ làm cho nàng sắp không khống chế được chính mình.

Một chưởng đó quá mạnh mẽ, quá mạnh mẽ. Mạnh mẽ đến mức nàng cơ hồ…

Mà Đông Thiên vương vốn vẫn vì Lạc Vũ vận công chữa thương cơ hồ cũng cảm giác được Lạc Vũ là sắp hỏng mất, sắc mặt trầm xuống, ôm Lạc Vũ quay người định rời đi.

Lạc Vũ nói một tiếng tuy nhỏ, nhưng ở khoảng cách như vậy sao có thể giấu được Vân Thí Thiên.

Vân Thí Thiên biến sắc: “Nàng không theo ta về?”

Một âm vừa dứt, thân mình chợt lóe hướng phía Lạc Vũ mà tới.

Đông Thiên vương thấy vậy sắc mặt trầm xuống, dưới chân vừa chuyển, một đạo tử hắc sắc đấu khí hướng phía Vân Thí Thiên bắn đến.

“Ta khuyên ngươi tốt nhất không nên nghĩ đoạt lại Lạc Vũ, ta cũng không biết cái gì là Phiêu miểu bộ tộc đâu.”

Đông Thiên vương vốn là siêu việt tím tôn vương giả, cùng Vân Thí Thiên là kẻ tám lạng, người nửa cân.

Mà lúc này Vân Thí Thiên lại bị lực lượng kim sắc bao trụ lâu như vậy, làm sao có thể là đối thủ của Đông Thiên vương.

Vân Thí Thiên lắc người một cái, tránh ra, tay tiếp tục muốn động thủ.

“Đi…” Mà lúc này, Lạc Vũ nằm ở trong lòng Đông Thiên vương lại cắn răng mà nói ra một chữ.

Mau đi, nàng thực sự sắp không trụ được nữa rồi.

Khí huyết trong cơ thể mãnh liệt mà quay cuồng, nàng sắp không duy trì được thanh tỉnh nữa rồi. Mà nếu nàng không tỉnh táo, Đông Thiên vương hỉ nộ vô thường này không biết sẽ không nể mặt mũi của nàng mà làm ra chuyện gì, lại trở thành đối địch với Vân Thí Thiên. Mà lúc này, Vân Thí Thiên không thể là đối thủ của Đông Thiên vương.

Mà ở phía sau, binh mã ẩn dấu của Đông Thiên vương đã chuẩn bị chặn đười lui của binh mã Vọng Thiên Nhai.

Lạc Vũ gắt gao nắm lấy cổ tay của Đông Thiên vương, trong mắt là tuyệt đối dứt khoát.

Đông Thiên vương sao lại không rõ ý tứ của Lạc Vũ.

Tà mị mắt cúi xuống, Đông Thiên vương nhìn Lạc Vĩ vẫn kiên trì mà nhìn hắn, ánh mắt ba động, thâm trầm mà thâm thúy.

Một màn này Vân Thí Thiên hoàn toàn xem rõ, nhưng cũng không suy nghĩ gì. Vân Thí Thiên dừng tay lại, không phải bởi vì sợ Đông Thiên vương mà là muốn nghe Lạc Vũ nói.

“Nàng đang trách ta không tìm nàng sao?” Cúi đầu thâm trầm, trong lòng có một tia chua xót khó hiểu, thanh âm vang lên trong không trung.

Lạc Vũ không trả lời, mà tiếp tục bình tĩnh nhìn Đông Thiên vương.

Nàng sao lại trách hắn không đi tìm nàng chứ, hắn có thể không giận nàng, hoàn toàn nhớ đến tình cảm của nàng, nàng là thực cao hứng, sao có thể giận hắn chứ.

Gió qua hoang nguyên, vô thanh mà gào thét.

Vân Thí Thiên thấy Lạc Vũ không trả lời, thanh âm phát ra càng trầm thấp. “Ta nghĩ nàng hiểu ta. Ta không đem nàng quay về Vọng Thiên Nhai, không tự mình đi tìm tới nàng. Ta nghĩ nàng hiểu ý của ta. Ta nếu là không bảo hộ được cho nàng, vậy thì tốt nhất là để nàng rời xa ta, tránh cho nàng gặp phải tai họa.”

Thanh âm trầm thấp, gió nhè nhẹ thổi qua mang theo thanh âm trầm thấp, không hoa lệ nhưng lại làm cho trái tim người ta cơ hồ là hiểu rõ.

Vân Thí Thiên vốn không phải một người nhiều lời.

Nói như thế đã gần như giải thích, giải thích tại sao hắn không có đến tìm nàng, giải thích tại sao ngày ấy hắn bỏ lại nàng.

Lạc Vũ nghe Vân Thí Thiên nói, hốc mắt đỏ bừng.

Nàng rất rõ ràng, nàng sao lại có thể không rõ, nàng sao lại có thể không hiểu được ý tứ của hắn đâu.

Trong lòng phát ra vừa chua xót lại vừa ngọt, nhưng là năm ngón tay lại càng phát ra lực đạo nắm chặt tay của Đông Thiên vương, cơ hồ là muốn tiến nhập và da thịt.

Đi, mang theo tất cả binh mã đi mau.

Yêu mị song mắt di chuyển. Đông Thiên vương nhìn Lạc Vũ, cảm nhận được đến lực đạo ở tay giảm dần, thân thể Lạc Vũ cơ hồ là đã sắp không chống đỡ nổi, cặp mắt thâm sâu chưa từng thấy.

Hắn không rõ Vân Thí Thiên cùng Lạc Vũ đã xảy ra chuyện gì. Nhưng là hắn cơ hồ cảm giác được, chuyện này là hắn tuyệt đối không muốn biết.

Diệt hay không diệt? Thừa dịp này giết toàn bộ hay bỏ qua?

Giết chết, vĩnh viễn trừ hậu họa.

Mà nếu không giết, hậu họa này… hắn…

Đông Thiên vương ánh mắt thập phần tà khí cùng yêu mị.

Thấy vậy, trái tim Lạc Vũ không ngừng kinh hãi cùng run sợ.

“Minh… Trần… Dạ… Ta… Ta …cầu…”

Năm ngón tay xâm nhập da thịt Đông Thiên vương, khí tức trong cơ thể quay cuồng, khóe miệng Lạc Vũ không ngừng phun ra máu tươi, ướt đẫm vạt áo trước ngực Đông Thiên vương nhưng trong mắt là kiên trì cùng dứt khoát.

“Lúc này mới gọi đến tên ta.” Đông Thiên vương nhìn Lạc Vũ, khẽ cắn răng. Ngẩng đầu, ánh mắt xẹt qua đám binh mã của Vọng Thiên Nhai đang còn đánh nhau với binh mã của Phạm Thiên các, cũng nhìn binh mã của hắn đã đến phía sau binh mã của Vọng Thiên Nhai.

Đông Thiên tinh binh, mặc dù chỉ có hơn trăm vạn. nhưng là ở tại cục diện hai hổ tranh chấp này, muốn tiêu diệt đám binh lính của Vọng Thiên Nhai đã đầy vết thương cùng mết mỏi hay là Vân Thí Thiên, thật sự là rất dễ dàng rồi.

Nhưng là… Ôi…

“Coi như đời trước ta mắc nợ ngươi.” Thân thủ đem đầu của Lạc Vũ đặt lại trong lòng mình, Đông Thiên vương Minh Trần Dạ khẽ thở dài một tiếng, xoay người đem Lạc Vũ rời đi.

Thôi, thôi, lần này liền làm một lần chính nhân quân tử đi. Lần này sẽ không thừa dịp người ta gặp nạn mà ăn hiếp. Ngày sau, hắn sẽ cùng Vọng Thiên Nhai hạ chiến thư vậy.

Tóc dài màu rượu hồng di chuyển, Đông Thiên vương chuẩn bị rời đi.

“Vũ nhi…” Mà nhìn thấy Lạc Vũ không theo hắn đi, dứt khoát muốn đi theo Đông Thiên vương, Vân Thí Thiên tiến về phía trước từng bước, sắc mặt là cực kì khó coi.

Nhưng mà hắn nhanh, Đông Thiên vương lại nhanh hơn.

Nghiêng người bay qua, Đông Thiên vương tức giận quay đầu nhìn Vân Thí Thiên, cười tà nói: “Muốn là được sao, làm sao lại có chuyện tốt như vậy. Lạc Vũ là cam tâm tình nguyện mà đi theo ta.”

“Tuyệt đối không thể.” Đông Thiên vương một âm hạ xuống, Vân Thí Thiên lập tức nói, dứt khoát, lưu loát, không một tia do dự.

Đông Thiên vương vừa nghe thì sắc mặt trầm xuống, cái gì cũng  chưa nói, Yến Phi bên cạnh Vân Thí Thiên đã thấp giọng nói: “Quân vương, Người nhìn xem.”

Vân Thí Thiên nghe vậy, quay đầu lại, loáng thoáng nhìn đến khôi giáp màu đen của Đông Thiên binh lính.

Phía sau hắn có mai phục.

“Muốn giang sơn hay muốn mỹ nhân, chính ngươi tự mình quyết định đi.”

Không đợi Vân Thí Thiên nói gì, Đông Thiên vương ôm Lạc Vũ hướng quân đội của hắn mà đi đến.

Lạc Vũ thương thế quá nặng, nếu không điều trị ngay e rằng…

“Không có giang sơn này, ta có thể lập nên cái khác.” Đông Thiên vương mới bước đi một bước, phía sau, Vân Thí Thiên mở miệng, thanh âm cơ hồ là so được với hàn băng ngàn năm, một chút ngập ngừng cũng không có, trôi chảy tự nhiên.

Thanh âm không lớn, nhưng là mọi người ở đây đều nghe được rõ ràng.

Không có giang sơn này, hắn là có thể lập nên một cái khác, nhưng là Lạc Vũ, nếu hôm nay hắn buông tay, hắn sẽ không thể tìm được Lạc Vũ thứ hai.

Dứt khoát, tươi sáng, không có một tia do dự.

Thanh âm hạ xuống làm cho Lạc Vũ đỏ mắt, cơ hồ là xuyên thấu qua trái tim.

“Chỉ cần ta còn sống, khắp nơi đều có thể là thiên hạ của ta. Ta đã có một Vọng Thiên Nhai, thì cũng có thể lập ra một cái khác. Vũ nhi, trở về bên ta, ta không sợ.”

Thanh âm leng keng, vốn là lạnh như băng nhưng lại bén nhọn mà truyền vào chỗ sâu trong lòng, giống như vô cùng vô tận ôn nhu.

Máu tươi cơ hồ rơi trên mặt Lạc Vũ, máu tươi nhiễm đỏ mặt Lạc Vũ.

Mà trái tim, lại khoan khoái giống như đang bước đi trên mây. Chưa từng có hạnh phúc như vậy, chưa từng có vui sướng như vậy.

Được, không sợ, ta không đi, ta trở về bên ngươi, không cần cầu người khác, chúng ta cùng nhau chống cự.

Khóe miệng run rẩy khẽ nhếch, tất cả xúc động cơ hồ đều muốn trào ra đến miệng.

Còn không phát ra bất kì âm thanh nào, trước mắt, một mảnh hắc ám bao phủ lấy Lạc Vũ

Đông Thiên vương dùng một tay chặn lại cổ Lạc Vũ, bỗng nhiên ngưng trọng, không làm ra bất cứ động tác gì, ôm Lạc Vũ rời đi.

“Đáng tiếc, nàng không muốn trở về cùng ngươi.”

Thanh âm lạnh như băng vang vọng tại không trung, Đông Thiên vương xoay người, lên ngựa, ôm Lạc Vũ rời đi.

“Lui binh.”

Phong khói cuồn cuộn, Đông Thiên vương phi ngựa mà chạy, lãnh khốc thanh âm vang vọng tại phía chân trời.

“Vũ nhi…” Vân Thí Thiên không cách nào tin được Lạc Vũ thế nhưng không ở lại cùng hắn, Lạc Vũ thế nhưng rời đi cùng Đông Thiên vương.

Nàng không còn muốn đi theo hắn nữa sao?

Nàng không còn thương hắn nữa sao?

Làm sao có thể… Làm sao có thể… Rõ ràng vừa rồi còn…

Tâm tình kịch liệt ba động, vết thương vừa mới bị lực lượng kim sắc đả thương lúc này thương thế chợt tăng thêm, Vân Thí Thiên phun ra một ngụm máu tươi, thân mình lung lay sắp ngã.

“Quân vương… Quân vương…”

Trong gió lạnh, từng đợt thanh âm hoảng sợ vang vọng.

Toàn bộ binh mã thối lui lại một phương, không động.

Mùa đông năm nay, đáng sợ đến kinh người.

Mùa đông thứ bốn trăm năm mươi mốt của Vọng Thiên Nhai, Phạm Thiên các đại bại, Vân Thí Thiên lãnh binh thu mười một thành trì của Phạm Thiên các, Phiên vương ở các nơi của Phạm Thiên các suất binh thà chết bảo vệ thành trì, tuy nhiên cũng là vô dụng.

Các chủ Phạm Thiên các mất tích.

Nhiều thế lực tại Phật Tiên Nhất Thủy bị tẩy trừ.

Phật Tiên Nhất Thủy, loạn.

(hết chương 108)

23 thoughts on “Đặc công hoàng phi chương 108-2

  1. Pingback: Đặc công hoàng phi | Dạ phong tửu quán

  2. ta xin lỗi lại beta ko cẩn thận nữa rồi thật là……. nàng sửa hộ ta cái đoạn “Nàng quý trọng hắn như vật, nặng tình với hắn như vậy…” thành nàng quý trọng hắn như vậy hộ ta với. thật ngại và cũng thật xin lỗi làm cho mọi người khó chịu vì lỗi chính tả

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s