Đặc công hoàng phi chương 109-1

Chương 109: Thù đồ đồng về (1)

Edit: Nhất Tiếu Khuynh Thành

Beta: Sakura, Nhím

mnu622[1]

(*) Thù đồ đồng về: mọi con đường đều quy về một mối tương tự như trăm sông quy về một biển

Chim hót vang núi, bướm lượn đầy trời.

Trên Phật Tiên Nhất Thủy,Vọng Thiên Nhai vốn là nơi hỗn loạn nhất, nơi tình cảnh nguy hiểm nhất, nhưng một trận sóng gió lớn nổi lên, lại trở thành người thắng lớn nhất.

Gió bỗng thổi lên, rõ ràng vẫn lạnh như trước, nhưng lại sớm mang màu sắc của mùa xuân.

Kinh đô Vọng Thiên Nhai, tại vương cung rộng lớn của Vọng Thiên Nhai.

Quần hùng cùng tề tụ, quân vương vào triều.

Trong đại điện là một loại khí thế uy nghiêm mà hưng phấn khác xa so với trước đây từng có.

“Hồi bẩm quân vương, Ẩn Tộc, Thước Lâm Quốc, Tề Quốc, Phùng Thành Quốc, bại lui (thua trận lui quân), thế lực giảm mạnh, các tiểu quốc xung quanh thấy tình thế nổi lên…”

“Mười ba tiểu quốc đại bại, đều đến đây quy thuận Vọng Thiên Nhai ta…”

“Vật tư dồi dào, chuẩn bị tu sửa lại ba cửa thành…”

Từng đạo tin tức không ngừng vang lên tại nghị chính cung, đây là buổi lâm triều thứ nhất sau khi chiến loạn giành được thắng lợi .

“Khụ… khụ…” Vân Thí Thiên ngồi trên vương vị, khẽ ho nhẹ, an bài mọi chuyện.

“… Lần này, Vọng Thiên Nhai ta có thể đánh lui quân địch, chuyển bại thành thắng, người có công lao lớn nhất chính là…”

Đọc một lượt ban thưởng cho bá quan xong, Phong Vô Tâm đang cao giọng tuyên đọc thánh chỉ, đọc đến nơi đây đột nhiên hơi ngừng lại  một chút.

“Chính là Quân Lạc Vũ.” sau khi hơi ngừng lại một lúc, Phong Vô Tâm trầm giọng tuyên đọc.

Một tiếng này vừa rơi xuống, khí thế hưng phấn cao ngạo vừa rồi của quần thần trong nghị chính cung, đột nhiên trong nháy mắt toàn bộ trầm mặc xuống, đám người hai mặt nhìn nhau, không biết lúc này nên làm ra cái vẻ mặt gì.

Quân Lạc Vũ, người lúc trước hại Quân vương cùng  Trưởng Công chúa của bọn họ.

Quân Lạc Vũ, vốn là kẻ thù của Vọng Thiên Nhai, kẻ mà khắp Vọng Thiên Nhai người nào cũng muốn giết.

Nhưng là, một lần đại nạn này của Vọng Thiên  Nhai, nhắc tới công lớn, không có bất luận kẻ nào dám nói Quân Lạc Vũ không phải là đại công thần.

Quần thần Vọng Thiên Nhai, mỗi người đều là nói một không hai, ghét ác như kẻ thù.

Không ai có thể tự dối lương tâm mà nói rằng Lạc Vũ lúc này đây không cứu Vọng Thiên Nhai, không phải là đại ân nhân của Vọng Thiên Nhai.

Bởi vậy, bên trong nghị chính cung trong nháy mắt một mảnh trầm mặc.

Loại không khí không biết nên xấu hổ, hay là quẫn bách cùng không nói gì phiêu lãng tại không trung.

Vân Thí Thiên ngồi ở trên vương tọa, nghe tiếng khẽ liếc nhìn mọi người, cúi đầu địa ho khan hai tiếng, ánh mắt lạnh như băng, thâm thúy khó hiểu.

Trong lúc nhất thời, trong đại điện lại càng trầm mặc, càng khiến cho mọi người cảm thấy áp lực.

Phong Vô Tâm thấy vậy ho khan một tiếng, trầm giọng nói: “Có cừu oán nhất định trả, có công nhất định ban thưởng, Vọng Thiên Nhai ta không phải là hạng người không phân biệt được thiện ác. Bổn tướng mặc dù không có tận mắt chính mắt chứng kiến Quân Lạc Vũ lấy binh vây Đế Phạm Thiên, xả thân bảo hộ Quân vương Vọng Thiên Nhai ta. Nhưng là, bổn tướng tin tưởng người tận mắt nhìn thấy cùng tham dự, hẳn là không ít.”

Một câu nói này, sắc mặt của Phong Vô Tâm cực kỳ nghiêm túc nhìn lướt qua đại tướng quân Yến Phi bên cạnh

Đám người Yến Phi nhất tề cúi đầu. Phong Vô Tâm thấy vậy tiếp tục trầm giọng nói: “Phạm Thiên Các chủ Đế Phạm Thiên âm hiểm xảo trá, lợi dụng cha mẹ Quân Lạc Vũ mưu tính hại Vọng Thiên Nhai ta, tạm thời chúng ta không bàn đến nàng là thật bị người khác hãm hại hay cũng tham dự vào âm mưu đó. Bổn tướng cũng chỉ nói một điểm, lúc này đây cho dù là hai điều trên ,thì cũng có thể hoàn toàn bỏ qua tội lớn của nàng. Cứu hàng vạn hàng nghìn lê dân cùng với Vọng Thiên Nhai ta, điểm này đối với Vọng Thiên Nhai mà nói, chính là có ân tái tạo. Có ai, phản đối lời này của bổn tướng?”

Một tiếng hạ xuống, quần thần trong nghị chính cung vốn đang trầm mặc, nhất thời đồng loạt lắc đầu.

“Không có, Tể tướng đại nhân nói phải.”

“Đúng vậy, thưởng phạt phân minh, Quân Lạc Vũ có công, thật đúng là có ân tái tạo.”

“Quân Lạc Vũ một mảnh thật tình đối với Quân Vương chúng ta, điểm ấy không ai hoài nghi…”

Trong lúc nhất thời, tất cả tại trọng thần trong triều đều nhất tề mở miệng nói.

Ngày xưa, quần thần hận không thể đem Quân Lạc Vũ thiên đạo vạn quả.

Hôm nay, đều xấu hổ mà mở miệng.

Trong đó, lấy Yến Lâm, Yến Trần, Yến Phi ba người cầm đầu.

Ba người, cơ hồ vì xấu hổ mà chưa từng ngẩng đầu lên.

Quần thần không biết Lạc Vũ, ba người bọn họ nhưng là tiếp xúc với Lạc Vũ lâu nhất.

Cư nhiên một điểm suy xét cũng không có, đã đi đến phán đoán như thế không nói, hơn nữa còn hạ lệnh đuổi giết.

Nếu Quân Lạc Vũ không đi Hỏa Ma, sợ rằng tại Phật Tiên Nhất Thủy đã sớm bị bọn họ cho người đuổi theo giết.

Này quả thực, làm cho bọn họ xấu hổ vô cùng.

Thản nhiên nhìn lướt qua sắc mặt xấu hổ của ba người cùng quần thần trong điện, Phong Vô Tâm gật đầu:

 “Tốt, nếu tất cả mọi người không có dị nghị, như vậy việc này cứ quyết định như vậy.”

Dứt lời quay đầu hướng về Vân Thí Thiên đang tựa vào vương vị, vẫn không nói gì khom người nói: “Quân vương, nếu Quân Lạc Vũ có ân đối với Vọng Thiên Nhai ta, đối với quân vương hữu tình. Vọng Thiên Nhai ta nào có thể để cho nàng lưu lạc bên ngoài, lang bạt kì hồ (lang bạt kỳ hồ nghĩa là sống trôi dạt khắp nơi). Khắp Vong Xuyên đại lục chỗ tốt thì nhiều lắm, nhưng chung quy lại, không có nơi đâu tốt bằng nơi này, không có nơi đâu tốt bằng nhà của chính mình. Chúng ta từng hiểu lầm nàng, làm cho nàng cảm giác Vọng Thiên Nhai ta vốn không phải là nhà của nàng. Sau này, chúng ta tuyệt đối phải làm cho Lạc Vũ cảm nhận được trên dưới Vọng Thiên Nhai một lòng, toàn tâm làm cho nàng cảm nhận được nơi này chính là nhà của nàng. Bởi vậy, vi thần khẩn xin quân vương trách phạt, cũng để cho vi thần tự mình đi Hỏa Ma đón Vương phi của chúng ta trở về.”

Một lời vừa hạ, Phong Vô Tâm khom lưng thật sâu.

Người đứng đầu chúng thần là Phong Vô Tâm đã nói như thế, những người khác còn có thể nói như thế nào, còn dám nói như thế nào, còn có thể nói như thế nào.

Lập tức tất cả đều nhất tề khom người chờ lệnh.

“Xin bệ hạ chấp thuận cho chúng thần đi mời Vương phi trở về…”

Tiếng vang tung bay giữa không trung, hàm chứa chỉnh tề cùng tôn kính chưa từng có.

Yến Phi, Yến Trần, Yến Lâm, ba người đồng thời cùng nhau liếc mắt nhìn nhau một cái.

Nhất tề bước ra khỏi hàng, hướng về phía Vân Thí Thiên quỳ một gối xuống .

“Ba người chúng thần chờ lệnh, xin quân vương chấp thuận cho ba người chúng thần đi đón Vương phi. Ba người chúng thần đối với Vương phi từng hiểu lầm quá sâu, tự thấy xấu hổ. Lần này, nhất định đem hết toàn lực mời xin Vương phi, cầu xin Vương phi tha thứ.”

Yến Phi vốn là tận mắt nhìn ngày đó Lạc Vũ không có ứng theo Quân vương bọn họ mà đi.

Quân vương của bọn vì nàng mà không cần thiên hạ, thâm tình như thế, bọn họ sẽ đi.

Có thể nghĩ lúc này đây, muốn mời Lạc Vũ quay về, tuyệt đối không dễ dàng.

Nhưng là, mặc kệ không dễ dàng như thế nào.

Ba người cũng đã thông suốt rồi.

Kể cả Lạc Vũ muốn giết bọn họ, bọn họ cũng tuyệt đối không một chút nhíu mày, chỉ cầu nàng trở về.

Nghị chính cung trong nháy mắt trầm mặc.

Ngoài cửa cung, gió lạnh bay múa, nhè nhẹ nhiều điểm đều là lạnh khó tả.

Vân Thí Thiên tựa vào vương vị, mắt lạnh đảo qua hết thảy đám quần thần đang quì dưới đại điện, khẽ ngẩng đầu nhìn hướng cửa cung hư không.

Nếu hắn gọi Lạc Vũ cũng không trở về, thì cho dù toàn bộ Vọng Thiên Nhai cùng đi, Lạc Vũ cũng không trở về.

Gió qua ngọn cây, tình thâm cuồn cuộn như nước sông.

“Không cần, các ngươi vào không được đi Đông Thiên, bổn quân…”

“Quân vương, không thể.”

Lời nói lạnh như băng của Vân Thí Thiên mới ra khỏi miệng, Phong Vô Tâm vẫn đứng ở một bên đột nhiên cực không lễ phép xuất ngôn cắt đứt.

Vân Thí Thiên sắc mặt trầm xuống, mi sắc lạnh lùng.

Phong Vô Tâm bước nhanh mà lên, trầm giọng nói: “Quân vương, đừng quên một tháng sau…”

Một tháng sau, cao thủ của già diệp tháp kia muốn tới nháo Vọng Thiên Nhai bọn hắn, này…

Càng huống chi, Yến Phi trở về kể rõ tình huống, Đông Thiên vương mang Lạc Vũ đi, vậy sao còn có thể để cho Quân vương bọn họ tiến vào Đông Thiên.

Mà Hỏa Ma là bất đồng lớn với Phật Tiên Nhất Thủy.

Đông Thiên vương muốn cấm một người tiến vào, còn tuyệt đối dứt khoát hơn so với Vọng Thiên Nhai Nhai muốn cấm một người tiến vào.

Lúc này, quân vương một thân trọng thương, tuyệt đối không thể tự mình đi đến đó.

Vừa nói tới chuyện một tháng sau, đại điện nghị chính cung vốn là yên tĩnh nhất thời lạnh ngắt như tờ.

Cao thủ của Già Diệp Tháp, một chiêu có thể giam cầm quân vương bọn họ. Muốn tới cửa khiêu chiến, này…

Ngoài cửa cung, cành cây theo gió mà cọ xát vào nhau, bất chợt ấm lại rét lạnh.

Vân Thí Thiên cúi đầu nhìn thoáng qua Phong Vô Tâm: “Bản quân chưa nói muốn đi Hỏa Ma.”

Ân? Phong Vô Tâm nghe nói nhất thời sửng sốt.

Đây là có ý gì? Quân vương bọn họ không nghĩ đi Hỏa Ma? Vậy có phải hay không đại biểu cho hắn… Hắn buông tha cho Lạc Vũ rồi? Này…

“Trước mắt, bản quân muốn đi Phi Vũ vương quốc một chuyến.”

Nhìn thấy khuôn mặt khác hẳn của Phong Vô Tâm, Vân Thí Thiên lạnh lùng hạ mệnh lệnh.

Phi Vũ vương quốc? Đó chẳng phải là quê của Lạc Vũ?

Phong Vô Tâm kinh ngạc trừng lớn mắt, Quân vương bọn họ như thế nào đột nhiên nghĩ muốn đi Phi Vũ vương quốc? Này có phải hay không quá xa rồi.

” Vậy còn Vương phi…”

“Chuyện này, ngươi toàn quyền xử lý.” Thanh âm Vân thí thiên lạnh như băng.

Lạc Vũ đến từ Phi Vũ vương quốc, mà tại Phật Tiên Nhất Thủy, Đế Phạm Thiên là người sớm nhất biết đến Phiêu Miểu bộ tộc, hắn cũng đi Phi Vũ vương quốc.

Sợ rằng, này tin tức cụ thể về Phiểu miểu bộ tộc, hoặc là đầu mối về các cao thủ lánh đời, hắn chính là phải để ý đến Phi Vũ vương quốc mới được.

Một tháng sau người của Già Diệp Tháp muốn tới khiêu chiến, tử thủ không phải biện pháp, không thể bị động, phải tìm cơ hội trở mình, hành động trước mới được.

Hắn phải đến Phi Vũ vương quốc cẩn thận xem xét một chút.

Phong Vô Tâm gạt gạt khóe miệng nhìn vào đôi mắt lạnh như băng của Vân Thí Thiên.

Trong đôi mắt băng lãnh vô cùng bình tĩnh, nhưng lại cực kỳ âm trầm, làm cho người ta nhìn không thấy.

Nhưng là, hắn hình như có điểm rõ ràng rồi.

Quân vương bọn họ cùng Quân Lạc Vũ… Trong lúc đó có một loại hiểu biết lẫn nhau, có thể hắn không biết, cũng vĩnh viễn đoán không ra.

Gió quét khắp nơi, giữa rét lạnh nhưng lại ẩn chứa một mồi lửa cực nóng.

Vân Thí Thiên xoay người rời đi.

Lạc Vũ nếu có năng lực vì hắn làm được những việc này.

Như vậy tuyệt đối sẽ không tại thời điểm trước mắt bỏ hắn đi.

Ngày đó vì đau lòng mà không nghĩ đến, sau ngẫm nghĩ lại, nhất định là có vấn đề.

Hắn biết rõ nàng, cũng hiểu nàng.

 Hắn sẽ cho nàng thời gian giải quyết hết thảy, hắn hội… chờ nàng trở về.

Tiếng chuông vang lên, vang vọng tứ phương. Vọng Thiên Nhai vừa hưng phấn mà khẩn trương .

(hết phần 1)

28 thoughts on “Đặc công hoàng phi chương 109-1

  1. Pingback: Đặc công hoàng phi | Dạ phong tửu quán

  2. Nàng ơi đoạn ” nhưng là một lần đại nạn này của Vọng Thiên Nhai nhắc tới công lớn nhất không có bất luận kẻ nào dám nói Quân Lạc Vũ là đại công thần ” nàng phải sửa thành ” không có bất luận kẻ nào dám nói Quân Lạc Vũ không phải là đại công thần” . Ta cũng không để ý giờ đọc lại mới biết ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s