Đặc công hoàng phi chương 110-2

Chương 110: Bị trói lại rồi (2)

Edit: Nhất Tiếu Khuynh Thành

Beta: Sakura, Nhím

mnu622[1]

Một ngày sau, ban đêm, gió lạnh tập tập, lạnh đến thấu xương.

Tử Diễn quốc công phủ, đại sảnh.

“Đã đi rồi?” Quân Trầm cẩn cẩn dực dực hỏi đám binh mã Quân gia.

“Đúng vậy, đều đã đi rồi.”

Không thấy quay trở về, cũng không thấy lạt mềm buộc chặt (chỗ này nghĩa là bày trò hại Quân gia a), nàng đã tiêu sái mà rời đi rồi.

“Vậy là tốt rồi.” Quân Trầm thở dài một hơi.

Lạc Vũ cùng Hỏa Ma Đông Thiên vương thật sự đã rời đi rồi, nơi này của hắn chính là một cái miếu nhỏ mà thôi, dung nạp không nổi hai cái tôn đại phật như vậy.

Hắn cũng không muốn khi cha hắn quay trở về, nhìn thấy Tử Diễn quốc công phủ là một đống đổ nát.

“Vậy các ngươi… hả…” Thở dài một hơi, phất tay áo.

Quân Trầm mới mở miệng phân phó, đột nhiên ngạnh sinh sinh nuốt những âm còn lại.

Quân Trầm hai mắt trợn tròn, sắc mặt hoảng sợ, trừng lớn mắt nhìn về phía sân, vẻ mặt trong nháy mắt hiện lên vặn vẹo cùng khiếp sợ.

Thủ hạ nhân mã các nơi thấy vậy, nhất tề nhìn lại.

Nhất thời, sắc mặt đều hiện lên là vặn vẹo cùng tuyệt đối hoảng sợ.

Chỉ thấy dưới ánh trăng, Vân Thí Thiên một đầu tóc bạc đang đạp không mà đến.

Khí tức lạnh như băng, điên cuồng áp lực, bén nhọn khí thế.

Làm cho đám người ngồi trong đại sảnh không khỏi sợ ngây người, đây là Phật Tiên Nhất Thủy Vọng Thiên Nhai Vọng Thiên quân vương.

Đây chính là đại ma đầu mà ngày đó tiện tay giúp Lạc Vũ uy hiếp cùng phá hủy Phi Vũ vương cung.

Trời ạ, Lạc Vũ cùng ác ma vừa mới đi, như thế nào lại tiếp tục có một ma đầu đến.

Trời ạ, Quân gia trên dưới tất cả đều hoảng sợ rồi.

Đứng giữa không trung, Vân Thí Thiên lạnh lùng nhìn đám người Quân gia đang sợ ngây người ở phía dưới, lạnh như băng trong mắt chợt lóe, mi mắt trầm xuống.

Còn không đợi hắn mở miệng, Quân Trầm đã kịp phục hồi lại tinh thần: “Lạc Vũ đã đi rồi, vừa mới đi, không có ở đây, không có ở đây.”

Vốn chỉ định nhìn qua, thuận tiện hỏi về Quân Nhiêu Thiên cùng với tình hình Phi Vũ, Phong Lâm cùng Hạo Tàng ba nước.

Không nghĩ tới hắn còn chưa có mở miệng, Quân Trầm đột nhiên nói cho hắn một câu như vậy.

Vân Thí Thiên sắc mặt khẽ nhúc nhích, trong mắt quang mang chợt lóe: “Lạc Vũ đến đây?”

Lạc Vũ sao lại đến nơi này?

“Đúng vậy, đúng vậy, hôm qua vừa mới đến, nàng hỏi cha ta đi đâu, nàng tìm cha ta, gia gia của nàng. Cha ta không ở nơi này, Lạc Vũ nghe thấy thế thì lập tức đi rồi.”

Vân Thí Thiên chính là vừa hỏi một câu, mà Quân Trầm chính là hận không thể đem tất cả những gì mình biết ra để nói cho Vân Thí Thiên nghe.

Sát thần này, so với Lạc Vũ lại càng kinh khủng.

Tìm Quân Nhiêu Thiên? Vân Thí Thiên nghe xong, mi sắc có chút ba động.

Lúc này, Lạc Vũ ngàn dặm xa xôi đến đây tìm Quân Nhiêu Thiên để làm gì?

Thương thế của nàng đã tốt chưa?

Chẳng lẽ nàng nghĩ muốn theo hắn? Nàng vì hắn mà cũng tìm kiếm. (ta nghĩ chỗ này chắc là tìm kiếm tàng bảo đồ của Phiêu Miểu bộ tộc)

Tâm tình lạnh như băng đột nhiên chuyển biến tốt lên, tâm nóng lên, Lạc Vũ ở chỗ này.

Lạc Vũ nếu cũng ở chỗ này, vậy hắn nhất định phải tìm được nàng.

“Vũ Nhi đi nơi nào?” Trong lòng là nảy lên nồng đậm tình cảm ấm áp, mà ngoài mặt vẫn là một bộ lạnh như băng.

“Vân Trung quốc, cha ta đi Vân Trung quốc cầu hôn tiểu thư nhà nào đó, Lạc Vũ đi tìm hắn rồi. Nghe nói Vân Trung Quốc kia ở Hắc Ngân hải vực, nhưng cụ thể là đi như thế nào, đường xá là như thế nào, chúng ta cũng không biết, ta…”

Một lời còn chưa nói hết, Quân Trầm trơ mắt nhìn Vân Thí Thiên cứ như vậy mà quay người lại, trong nháy mắt biến mất trước mặt bọn họ, tốc độ như vậy làm cho bọn hắn trố mắt mà nhìn.

Gió đêm lạnh như băng, lạnh thấu da thịt.

Đại sảnh Tử Diễn quốc công phủ, lặng ngắt như tờ.

Nửa ngày, Quân Trầm mới đột nhiên giật mình, giật khóe miệng: “Như thế nào lại không đi cùng nhau… tới…”

Lạc Vũ lúc đầu không phải là đi theo cái đại ma đầu này sao?

Như thế nào bây giờ lại phân thành hai đường mà đến?

Gió lạnh vù vù thổi qua, không ai có thể trả lời, mà cũng không ai dám trả lời.

Đêm, thâm thúy mà đã bắt đầu xuất hiện ấm áp.

Hắc Ngân hải vực, một trong ba vùng cấm của Vong Xuyên đại lục.

Cụ thể lúc ban đầu vì sao lại cấm, không người nào biết, nhiều năm qua đi, nó đã trở thành truyền thuyết, cũng nghiễm nhiên trở thành vùng cấm.

Rất ít có người đi vào nơi đó.

Vì vậy, nơi đó vốn là kinh khủng cùng kinh tủng như thế nào, lại càng là một đồn trăm, trăm đồn nghìn.

Về phần rốt cuộc nó kinh tủng cùng kinh khủng thế nào, lại không ai nói rõ được.

Cứ thế, mọi người truyền tai nhau đời này qua đời khác, Hắc ngân hải vực tại Vong Xuyên đại lục chính là một khu vực vạn phần thần bí.

Giương buồm ra biển.

Nói là ra biển cũng không chính xác, Hắc Ngân hải vực mặc dù được gọi là hải vực nhưng nơi đó, ba mặt là lục địa, chỉ có một mặt là giáp biển.

Xung quanh nó sông nhỏ rất nhiều, từ phương hướng Phi Vũ vương quốc mà đi đến, mặc dù đường sông gấp khúc nhiều nhưng là cũng không ra được biển.

Cưỡi kim loan phượng phi bằng đi đến bến tàu cuối cùng của Hắc Ngân hải vực. Truy cả một đoạn đường dài, xác thực đám người Quân Nhiêu Thiên đã tiến vào Hắc Ngân hải vực.

Lần này, không biết Quân Nhiêu Thiên đi đến lúc nào mới trở về, vì thế chỉ còn một cách là chính bọn họ cũng phải tiến vào Hắc Ngân hải vực.

Hắc Ngân hải vực, không có bất kì ma thú không trung nào có thể tiến vào.

Không biết rốt cuộc nơi này có cái gì kì quái, hoặc là nói nơi này có lực lượng cầm (cầm= giữ) chế nào đó kì lạ. Nhưng trong phạm vi của Hắc Ngân hải vực, không có không trung ma thú nào có thể bay qua được. Nếu là cứ cố tình mà bay qua, chính là sẽ không biến mất một cách mạc danh kì diệu (kì lạ), thì cũng là trực tiếp tử vong, dù sao cũng chính là không còn đường sống trở về.

Bởi vậy, muốn đi vào Hắc ngân hải vực, không trung đi không được, chỉ còn một cách, đó là ngồi thuyền.

Cuối cùng, mọi người đến được bến tàu.

Thành này, nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ.

Dòng người vãng lai lại đây không nhiều cũng không ít, có thể coi như đây là khu vực trung tâm giao dịch của thành trấn này.

Ba người Lạc Vũ đã lên một đoàn thuyền hướng phía Hắc Ngân hải vực mà đi, chờ qua một đêm, hôm sau sẽ chính thức khởi hành.

Trong màn đêm tối đen như mực, đoàn thuyền chậm rãi đi.

Mặc dù không có cảnh vật gì là dữ tợn, nhưng là tùy ý giơ tay ra cũng không nhìn thấy được năm ngón tay mình, xung quanh chỉ có một màu đen khiến cho người ta khó chịu.

“Ta thích, cái này rất hợp với ta.”

Ngồi ở tầng đáy thuyền, xung quanh bàn cơm giống như một cái tửu lâu thu nhỏ, thực náo nhiệt, Đông Thiên vương đầy mặt xuân phong, đối với các vật phẩm xung quanh chính là ra sức khen không ngớt miệng.

Lạc Vũ đưa mắt nhìn xung quanh, xung quanh chính là một đám vật phẩm làm từ xương đầu cá, xương đầu bò cực kì cổ quái, im lặng không nói gì.

Dạng vật phẩm cổ quái như vậy, phỏng chừng cũng chỉ có một mình Đông Thiên vương là thích được.

“Không cần để ý hắn.” Một bên, Vô Hoa kéo Lạc Vũ, trực tiếp không nhìn đến Đông Thiên vương đang hăng hái bừng bừng.

“Ta nói Tiểu Ngân cùng Tiểu Hồng vẫn còn chưa ăn đủ sao? Chúng nó đã ăn mười đĩa rồi.” Nhìn hai tiểu gia hỏa trên bàn đang ăn thịt nướng, Vô Hoa có chút nhướn mi.

Lạc Vũ nghe vậy, nở nụ cười: “Ta chưa từng thấy bọn nó ăn đủ bao giờ.”

Mặc dù nàng cũng hiểu được, hai tên thoạt nhìn nhỏ nhỏ này nguyên bản cũng là không phải nhỏ như thế.

Tiểu Ngân cùng Tiểu Hồng đang điên cuồng ăn thịt nướng nghe vậy, quay sang cấp Vô Hoa một cái ánh mắt khinh bỉ, ‘thiếu kiến thức’.

Vô Hoa nhìn thấy chính mình bị khinh bỉ, không khỏi bật cười.

“Ôi… ta quá xui xẻo a… Ôi…”

Ngay lúc này, bàn bên cạnh, một lão nhân râu tóc bạc trắng đang cực lực than khóc.

Làm cho mọi người nghe thấy, chán chường.

Lạc Vũ nhàm chán, nghe tiếng thì quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy ở bàn bên cạnh có một lão nhân đang ngồi trên ghế cao, nhìn qua vóc dáng không cao, đang nằm bò ở trên bàn. Một bên lão hung hăng vuốt râu mép của chính mình, một bên thì nhìn chằm chằm vào đĩa thịt nướng của Tiểu Ngân cùng Tiểu Hồng.

Ánh mắt đó, còn có nước miếng, chính là viết rõ ràng hai chữ hâm mộ cùng ai oán.

Lạc Vũ thấy vậy, bật cười: “Tiểu Ngân, bưng qua cho lão.”

Kính già yêu trẻ là truyền thống mỹ đức (đạo đức tốt đẹp) của dân tộc Trung .Hoa. Truyền thống này hẳn là cũng nên được phát triển.

Tiểu Ngân nghe Lạc Vũ nói, tay nhỏ vừa nhấc lên, đĩa thịt nướng bay về phía lão nhân, sau đó lại tiếp tục vùi đầu ăn thịt nướng.

Lão niên kia bị dọa kinh một chút, ngẩn đầu lên nhìn.

Nhìn đĩa thịt nướng trước mặt một chút, lại quay đầu ra nhìn Tiểu Ngân.

Lại quay ra nhìn Lạc Vũ tử trên xuống dưới, lão nhân chậm rãi cười, đôi mắt nheo lại thành một đường.

“Đứa trẻ ngoan, hắc hắc.”

Lạc Vũ nghe nói thì cười cười, hướng phía lão nhân kia gật đầu, sau đó tiếp tục quay đầu lại cùng Vô Hoa tán dóc.

Mà ở bàn bên cạnh không ngừng vang lên âm thanh ăn thịt nướng, so với Tiểu Ngân cùng Tiểu Hồng ăn chính là không hề thua kém.

“Nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai khởi hành rồi.” Tán dóc một lúc, Lạc Vũ hướng Đông Thiên vương cùng Vô Hoa nói vài câu, đứng dậy.

Vô Hoa gật đầu, giật giật Đông Thiên vương ở bên cạnh vẫn còn đang hứng trí bừng bừng, ba người đứng lên đi về phía phòng mình.

“Lạc Vũ a, chúng ta hay là như lúc trước…”

Trước phòng, Đông Thiên vương vẻ mặt tà mị nâng chân bước đi theo Lạc Vũ.

Ngày xưa, lúc không biết Lạc Vũ vốn là nữ nhi, bọn họ đi đến đâu cũng đều là ăn ngủ cùng nhau, không có phân biệt cái gì nam nữ.

Lạc Vũ bước từng bước vào phòng, Tiểu Ngân ở trên vai chính là vươn tiểu móng vuốt đóng cửa, thả chó.

Lạc Vũ thấy vậy bật cười: “Ngươi giống huynh trưởng của ta như trước thì thật tốt.”

Vừa nói, xoay người lại.

Đột nhiên, một bóng người di chuyển qua, Lạc Vũ sửng sốt.

Trước mắt chính là lão nhân lúc trước ở phía dưới ăn cơm đang cười tủm tỉm, đứng ở phía sau người nàng, cái mũi vốn đỏ lên vì rượu dưới ngọn đèn dầu lại càng đỏ rực.

Lúc nàng rời đi, hắn còn đang ở phía dưới.

Vậy mà đã vô thanh vô tức tiến vào trong phòng của nàng, này thân pháp, thủ đoạn…

Lạc Vũ rùng mình, còn không chờ nàng phản ứng, lão nhân vươn một ngón tay về phía Lạc Vũ cùng Tiểu Ngân và Tiểu Hồng, điểm một cái.

Lập tức, Lạc Vũ chỉ thấy ý thức trong nháy mắt đã biến mất, thân trầm xuống, gục.

Cùng khắc, lúc này nàng chỉ thấy xung quanh mông lung, loáng thoáng nghe thấy Đông Thiên vương lúc này đang ở bên ngoài thì thầm, ‘không đáng yêu’.

Hắc ám bao phủ lấy Lạc Vũ, sau đó, ý thức cũng không còn.

Gió thổi qua thuyền, mọi việc hết thảy đều như trước, không có chút nào gợn sóng.

(hết chương 110)

 

21 thoughts on “Đặc công hoàng phi chương 110-2

  1. Pingback: Đặc công hoàng phi | Dạ phong tửu quán

  2. Bộ này bên thủy tịch linh drop rùi , hôm nay vào thấy cái link nên qua nhà nàng đọc truyện , truyện hay lắm . Nói thật ta phát điên với bộ này , hôm nay vào đây ta càng điên hơn . Thank nàng nhiều nha =))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s