Đặc công hoàng phi chương 113-2

Chương 113: Rốt cuộc gặp lại(2)

Edit: Nhím

Beta: Sakura

mnu622[1]

Hải Thần tông, tiểu viện của Hải Mặc Phong.

“Nam nhân của ngươi?” Hải Mặc Phong vuốt ve đầu Tiểu Ngân, nhìn Vân Thí Thiên đang ngồi cùng một chỗ với Lạc Vũ, hỏi.

“Phải.” Lạc Vũ gật đầu, trả lời dứt khoát lưu loát.

“Như thế nào lại bị thương thành cái dạng này?” Giọng của Hải Mặc Phong lãnh đạm như gió, một bên tay ném hai tín vật của Phiêu miểu bộ tộc trả về cho Lạc Vũ và Vân Thí Thiên.

Vân Thí Thiên đưa tay tiếp nhận, sắc mặt vẫn là lạnh trầm như trước, không hề có ý định nói ra.

Mà Lạc Vũ nghe thấy thế cũng thẳng tắp quay đầu lại, trừng mắt nhìn Vân Thí Thiên.

Hắn không thể bị thương nặng như vậy.

Cho dù là nhận phải một chưởng của Già Diệp Tháp, cũng không thể nào nặng thành như vậy, nội tức toàn bộ hỗn loạn rồi.

Vân Thí Thiên không chút nào để ý đến Hải Mặc Phong, cũng không thể không để ý đến Lạc Vũ.

Thấy Lạc Vũ trừng mắt thì thản nhiên nói: “Không có gì, thuyền bị đắm thôi.”

Thuyền bị đắm, hắn chống lại vô số ma thú chưa từng biết tên, giết chúng mà ra.

Vì vậy một thân thương tích, nghĩ không muốn nặng cũng không có khả năng.

Lạc Vũ không biết thuyền đắm tại Hắc Ngân hải vực có bao nhiêu nguy hiểm, nhưng Hải Mặc Phong thì lại biết rõ ràng.

Lập tức, Hải Mặc Phong liếc Vân Thí Thiên, nói: “Mạng ngươi thật lớn.”

Dứt lời quay đầu về phía Lạc Vũ: “Những thứ kia của ngươi là chuẩn bị để chế thuốc cho hắn sao?”

Lạc Vũ gật đầu, nàng biết hắn hỏi chính là đám dược liệu của nàng.

Hải Mặc Phong thấy Lạc Vũ gật đầu, cũng không nói gì thêm.

Cổ tay khẽ chuyển, chậm rãi cởi ra từ trên cổ tay một thiết sắc thủ hoàn (cái này giống cái túi đựng đồ ý các nàng), đưa cho Lạc Vũ: “Trả lại cho ngươi.”

Trả lại cho nàng? Hắn có cầm thứ gì của nàng sao?

Lạc Vũ kinh ngạc, thuận tay cầm lấy.

Mà vừa cầm lấy, lập tức cảm giác được có một cỗ khí tức nồng hậu ập tới, giống như cảm giác mà Tiểu Ngân cùng Tiểu Hồng đem đến cho nàng.

Rõ ràng nàng nghe không hiểu chúng nó nói gì, nhưng lại có thể rõ ràng ý tứ của chúng.

Rõ ràng đây là nhân thủ hoàn, mà Lạc Vũ trong nháy mắt lại cảm giác được vật ở bên trong nó.

Đúng là kì lân quả của nàng, mà trong đó còn có thêm cả một gốc cây vô sắc thảo.

Vô sắc thảo- loại dược liệu cuối cùng cần phải có để luyện chế thuốc cho Vân Thí Thiên.

“Thí Thiên, dược đầy đủ rồi, dược đầy đủ rồi…” kinh ngạc trôi qua trong nháy mắt, Lạc Vũ mừng như điên.

Dược liệu đã đầy đủ rồi, rốt cuộc có thể chữa khỏi hoàn toàn cho Vân Thí Thiên rồi.

Gắt gao nắm nhẫn trong tay, tâm tình Lạc Vũ vui sướng đến mức lệ nóng doanh tròng, rốt cuộc đã đầy đủ rồi, rốt cuộc có thể chữa thương hoàn toàn cho Vân Thí Thiên rồi.

Mà Vân Thí Thiên ở bên cạnh, nhìn Lạc Vũ kích động như thế, không khỏi hai tay gắt gao đem Lạc Vũ ôm vào trong lòng.

Không có bất cứ từ ngữ cảm kích nào, chỉ có cực nóng trong tim, xâm nhập cốt tủy.

Dược này có bao nhiêu khó tìm hắn đương nhiên biết, mà bây giờ dược liệu đã đầy đủ trong tay Lạc Vũ rồi.

Việc này phải hao phí bao nhiêu tâm tư, hàm chứa bao nhiêu thâm tình, hắn không nói, nhưng hắn rõ ràng.

Lạc Vũ của hắn, đời này kiếp này, không bao giờ thay đổi.

“Có công tất có thưởng, cái này là thưởng cho ngươi vì đã đánh thắng.” Hải Mặc Phong nhìn Lạc Vũ kích động, tiếng nói lãnh đạm như gió.

Mau cầm, mau cầm, trữ vật thủ hoàn, thứ tốt, thứ tốt.

Hải Mặc Phong vừa nói xong, Tiểu Ngân mãnh liệt nhảy lên từ trong tay hắn, cầm lấy thủ hoàn hướng phía trong lòng Lạc Vũ mà rơi xuống.

Cái này là thứ tốt, lão cha ta từng cầm, có thể đựng được rất nhiều đồ ở bên trong, mà người khác lại không thể lục soát ra cái gì.

Tiểu Ngân kích động.

“Đoan trang.” Thanh âm lạnh lạnh vang lên.

Trong nháy mắt, sắc mặt Tiểu Ngân giống như bị rút gân, nó, nó, nó như thế nào có thể đoan trang?

Thế nhưng, Tiểu Ngân lập tức thu hồi tư thế, đem trữ vật thủ hoàn phóng tới tay Lạc Vũ, sau đó lấy một loại tư thái của quý phụ (phu nhân quý phái) mà phóng trở về.

Vân Thí Thiên vốn tính tình lạnh như băng cũng nâng lên một chút mi, chuyện gì vậy?

Hắn khi vừa lên bờ thì gặp đám người Quân Nhiêu Thiên, tới trường đấu lại gặp Lạc Vũ, nhưng mà vẫn còn chưa nghe chuyện Tiểu Ngân.

“Ta đã giải trừ cầm chế trên đó rồi, lấy huyết thấm vào nó sẽ thuộc về ngươi.” Hải Mặc Phong duỗi tay, túm lấy cổ Tiểu Ngân mà lôi lại phía mình.

Lạc Vũ hít sâu một hơi điều chỉnh tâm tình: “Như vậy nếu không nhận thì chính là bất kính rồi.”

Mọi người trên Vong Xuyên đại lục đi đường đều là mang theo tay nải rất nặng nề, ít nhất là nàng cảm giác được như vậy.

Mà một cái thủ hoàn của Hải Mặc Phong này lại giống như một cái không gian của riêng mình, không hề có chút sức nặng nào, giống như là mang theo một gian phòng ở bên người vậy.

Giá trị của thủ hoàn này, sợ là tuyệt đối không thấp hơn kì lân la sát đao của Vân Thí Thiên lấy được ở Phiêu Miểu bảo tàng đi.

Bất quá, nếu Hải Mặc Phong có dũng khí cấp, nàng cũng có dũng khí nhận.

Tiếp được thủ hoàn, Lạc Vũ mi mắt vừa chuyển, đột nhiên nắm tay Vân Thí Thiên vẽ một cái.

Nhất thời, huyết sắc bắn ra, thẩm thấu lên thủ hoàn.

“Ngươi…” Vân Thí Thiên ngẩn ra.

Lạc Vũ nhìn Vân Thí Thiên: “Của ta chính là của ngươi, sau này không xa rời.”

Lạc Vũ đem thủ hoàn buộc chắc tại tay của Vân Thí Thiên, sau này không xa rời.

Nàng không biết Vân Thí Thiên tại sao lại ở chỗ này, không biết hắn đã gặp phải những nguy hiểm gì.

Nhưng là nàng cảm giác được, nàng cũng có thể hiểu rõ được.

Vân Thí Thiên nhất định là bởi vì nàng, mà đã trải qua rất nhiều nguy hiểm mà đến đây.

Nói, không cần nói nhiều, nàng chỉ biết là, sau này sẽ không xa rời nhau nữa.

Mặc kệ phía trước có bao nhiêu mưa gió, hai người nhất định dắt tay nhau mà đi qua.

Cảm giác được tâm tình của Lạc Vũ, Vân Thí Thiên không phản kháng, để cho Lạc Vũ đeo thủ hoàn vào tay hắn, gắt gao nắm tay Lạc Vũ.

Chấp tử tay, cùng tử cùng lão, không cần nhiều lời.

Gió mát thổi qua, xua đi giá lạnh.

“Bây giờ, nói cho ta biết, các ngươi rốt cuộc gặp phải chuyện gì?” Hải Mặc Phong một tay ôm Tiểu Ngân, một tay ôm Tiểu Hồng, một bên nhìn thoáng qua đám người Quân Nhiêu Thiên vẫn không nói chuyện.

Lạc Vũ nghe khẩu khí của Hải Mặc Phong, hẳn là muốn nhúng tay vào hỗ trợ rồi.

Lập tức cũng không chần chờ, trực tiếp mở miệng nói.

Hải Mặc Phong nhìn qua cũng không phải hạng người tiểu nhân, vậy cũng không sợ hắn biết.

Gió thổi xào xạc, Lạc Vũ nắm tay Vân Thí Thiên ngồi cùng một chỗ, đem chuyện Đế Phạm Thiên, Già Diệp Tháp kể ra toàn bộ.

Một lúc lâu sau.

Quân Nhiêu Thiên xoa xoa mi tâm, hồi tưởng lại nói: “Trước kia ta đã từng nghe cha ta nói qua cái gì Già Diệp Tháp, Băng Thánh Cung. Nhưng cha ta cũng chỉ giới thiệu một chút về lục đại tông môn, còn nói qua về một cuốn bí tịch. Nói rằng, nếu không chưa đến mức Quân gia tan cửa nát nhà thì không được lật ra xem. Ta cũng chưa từng động vào nó, cho nên…”

Cho nên, hắn quả thật không biết cái gì huyết thống, Quân gia bọn họ huyết thống có vấn đề gì, hoặc là bọn họ có dính dáng gì đến lục đại tông môn, hắn hoàn toàn không biết.

Lạc Vũ vừa nghe khẽ nhíu mày.

Mà Hải Mặc Phong vốn vẫn bất động thanh sắc ngồi tại một bên, nghe thế nhìn lại Lạc Vũ cùng Vân Thí Thiên, chậm rãi nói: “Quân gia ngươi huyết thống có vấn đề gì ta không biết. Nhưng chuyện về sáu đại tông môn thì có thể hỏi ta.”

Lạc Vũ vừa nghe nhất thời tươi cười đầy mặt nhìn Hải Mặc Phong, nàng chờ chính là những lời này của hắn.

Mà Vân Thí Thiên ở một bên thấy Lạc Vũ thật là vì chuyện của hắn mà kiệt lực bôn ba, không khỏi nhẹ nhàng vuốt ve đầu của Lạc Vũ.

Ở sâu trong đáy mắt băng hàn xuất hiện tia ôn nhu chưa từng có.

“Lục đại tông môn trong thiên hạ, không tính Phiêu Miểu bộ tộc. Chia làm Lâu Tinh gia tộc, Hải Thần tông ta, Lăng Nam gia tộc, Băng Thánh cung, Già Diệp tháp, Song Diệp thành, lục đại lánh đời tông môn.”

Không để ý đến động tác của Vân Thí Thiên cùng Lạc Vũ, Hải Mặc Phong chậm rãi nói.

Lạc Vũ cùng Vân Thí Thiên cũng bắt đầu tập trung lắng nghe.

Gặp nhau là chuyện kinh hỉ cùng ba động, nhưng có thể kiềm chế để nói sau, bây giờ bọn họ phải quan tâm đến chuyện trọng yếu trước mắt.

“Mà lục đại tông môn lại chia làm thượng tam tông và hạ tam tông. Thượng tam tông gồm có Lâu Tinh gia tộc, Hải Thần tông và Lăng Nam gia tộc. Hạ tam tông là Băng Thánh cung, Già Diệp tháp cùng Song Diệp thành. Mặc dù đều là đương thời sáu đại gia tộc, lực lượng thông thiên, nhưng là thượng- hạ tam tông là không hợp nhau. Ví dụ như Hải Thần tông ta cùng Băng Thánh cung, nhất chương quản Hải vực thủy lực lượng, nhất chưởng quản Băng cung băng lực lượng, xem nhau không vừa mắt, thâm cừu cùng đối địch vốn đã là thâm căn cố đế.”

Nói đến đây, Hải Mặc Phong ném Tiểu Ngân xuống, ôm lấy Tiểu Hồng.

Tiểu Hồng không nói gì, khiết phích.

Tiểu Ngân mừng rỡ, được giải thoát.

Già Diệp tháp thuộc về hạ tam tông, lực lượng lấy thổ tính chất làm chủ, so với các ngươi xem như cao rồi, bất quá, nếu xét trong lục tông, cũng không được coi là lợi hại. Lục tông giống nhau đều không để ý đến thế sự, chỉ cần là không sinh ra biến hóa nghiên trời lệch đất thì vẫn để cho các ngươi tự nháo. Các ngươi nói đến Đế Phạm Thiên kia, hắn hẳn là đệ tử của Thất trưởng lão đi. Thất trưởng lão này, võ công cũng không tính là giỏi, bất quá hắn chính là có hậu thuẫn vững chắc, vốn là thân huynh đệ với đương nhiệm Già Diệp tháp chưởng môn, các ngươi đả thương đệ tử của hắn, trả thù này…”

Lời nói lạnh như băng, Hải Mặc Phong khẩu khí không hề đáng sợ, nhưng mà ý ở trong lời lại tương đương đáng sợ, lời mặc dù còn chưa nói hết, ý tứ cũng đã là rõ ràng.

Nói xong, Hải Mặc Phong bắt đầu nhàn nhã ẩm trà.

Lạc Vũ tiêu hóa hết chỗ thông tin vừa nhận được, có chút nhíu mày, sau đó, đột nhiên hai tròng mắt đảo quanh, chậm rãi nâng chén trà lên uống, hướng Vân Thí Thiên cười mà nói: “Già Diệp Tháp cùng Băng Thánh cung đều là Hạ tam tông, đồng khí liên chi, hôm nay, Băng Thánh cung có dũng khí đến tận cửa mà khi dễ Hải Thần tông, này…”

Vân Thí Thiên liếc mắt một cái về phía Lạc Vũ, thấy Lạc Vũ mỉm cười, ngay lập tức rõ ràng ý tứ của Lạc Vũ, lập tức lạnh như băng mà chậm rãi tiếp lời: “Này sau lưng, Hạ tam tông nếu không phải lén lút kết đồng minh, làm sao có thể dám to gan như thế.”

Kẻ xướng, người họa, phối hợp ăn ý vô cùng.

Hải Mặc Phong vừa nghe, trong mắt lạnh nhạt khẽ nhíu: “Ta nói rồi, ta không thích có kẻ tự cho là thông minh.”

“Vậy, mời ngươi hỗ trợ chúng ta, như vậy, đối với cả hai ta mới là đều có lợi.” Lạc Vũ tiếp lời cực nhanh.

Lạc Vũ nói xong, Hải Mặc Phong giương mắt thật sâu nhìn thoáng qua Lạc Vũ cùng Vân Thí Thiên, đột nhiên nhẹ nhàng cười: “Có thể.”

Đáp ứng dứt khoát, lưu loát.

Băng Thánh cung cùng Hải Thần tông của hắn là thế bất lưỡng lập (ý nói là một núi không thể có hai hổ = đối đầu), bất quá, dám đến tận cửa khi dễ như thế, là ít thấy.

Hạ tam tông có dũng khí tam tông liên thủ, vậy thượng tam tông bọn hắn cũng nên bắt đầu phải suy nghĩ rồi.

Nói xong, cùng khắc, Hải Mặc Phong vung tay lên, đám người Quân Nhiêu Thiên đang ở một bên dựng thẳng tai lên để nghe đột nhiên bất tỉnh nhân sự.

“Ta giúp các ngươi, hai tín vật của Phiêu Miểu bộ tộc nghe nói có thể khai mở được Phiêu Miểu bảo tàng, đến lúc đó ta muốn tới xem cùng.”

“Được.” Đồng dạng sạch sẽ, lưu loát đáp ứng.

“Như vậy, ta cho các ngươi một ngày thời gian để chế thuốc, sau một ngày, các ngươi bắt đầu nghe ta, các ngươi hôm nay có công lớn, Hải Mặc Phong ta sẽ không để các ngươi chịu thiệt.”

Hàn phong phi dương, Hải Thần tông nhúng tay.

Có đầy đủ các loại dược liệu cần thiết trong tay, chế đan dược cứu mạng Vân Thí Thiên còn có chuyện gì đáng ngại.

Một ngày, kim đan ra lò, Vong Xuyên đại lục cực phẩm đan dược, dùng tại trên người Vân Thí Thiên.

Khí tức màu vàng kim thản nhiên lưu động theo dược lực.

Mạch tượng không bình thường của Vân Thí Thiên, lấy một loại lực lượng hoàn toàn có thể cảm giác được nhanh chóng khỏi hẳn.

Nội thương đã theo hắn nhiều năm như vậy, làm hắn mệt nhọc nhiều năm như vậy.

Khỏi hẳn, chính thức đã khỏi hẳn.

Hai mắt nhìn nhau, trong mắt có bao nhiêu ái hận, bao nhiêu tính toán, bao nhiêu khổ cực, bao nhiêu thân tình, tất cả đều ở trong đó.

Gió mây vô tình, nhân gian hữu tình.

Mà ngày thứ hai sau khi nột thương của Vân Thí Thiên khỏi hẳn, thủ đoạn ma quỷ của Hải Mặc Phong đã tới rồi.

Già Diệp Tháp không có gì đáng sợ.

Nếu muốn không sợ Già Diệp Tháp, đối phó với sự trả thù của bọn họ.

Rất đơn giản, tự thân mình mạnh mẽ lên, cái gì cũng không phải sợ nữa.

Hắc Ngân hải vực mịt mờ, sóng gió ầm ầm.

Vân Thí Thiên bị thần vật trong nhà của Hải Thần tông Hải Thần liên vây quanh, khóa trụ hắn tại bên trong một con suối tại Hắc Hải biển.

“Lúc nào ngươi có thể thoát khỏi nó, lúc ấy Già Diệp tháp không còn gây lo sợ được cho ngươi. Nếu thoát không khỏi, vậy so với việc ngươi chết trong tay Già Diệp tháp, vậy nhân tiện chết luôn tại biển này cũng không sai biệt lắm.”

Thanh âm của Hải Mặc Phong lạnh lẽo bay lên.

Vân Thí Thiên cái gì cũng không nói, gật đầu, không còn tồn dư chút nào thần sắc uể oải của ngày hôm qua, tất cả đều là kiên quyết.

Vân Thí Thiên hắn cái gì cũng không sợ, đến đây đi.

Gió chợt thổi lên, ma thú trong sông suối cùng biển lớn, tất cả đều gào thết cuồn cuộn mà đến

Phía sau Hải Thần đảo, trong một cái thác nước rất lớn.

Lạc Vũ đứng ở phía dưới thác nước, thừa nhận ngàn cân lực lượng xối xuống.

“Lúc nào thác nước này không thể tạo thành bất cứ áp lực nào với ngươi nữa, tùy ý ngươi đi lại, một giọt nước cũng không chạm đến thân, ta sẽ dạy ngươi Phiêu Miểu ngọt lâm quyết. Nhớ kỹ, ngươi chỉ có nhiều nhất là hai mươi ngày mà thôi.”

Lạc Vũ cắn răng, lao từ trên một phiến đá phía trên thác nước xuống, tiếp tục một lần nữa đứng lên, đứng lên không được, vậy thì lại cố gắng tiếp tục đứng lên lại.

“Ngươi, chính là Thú vương, nhưng năng lực lại thấp kém, quá mất thể diện, đi, tiến vào Hải Thần ma thú cung cho ta. Không thắng được chúng nó, ngươi nhân tiện vĩnh viễn cũng không cần đi ra nữa. Ta sẽ đi báo tang cho lão cha ngươi.”

Thanh âm lạnh nhạt hạ xuống, Tiểu Ngân bị ném vào Hải Thần ma thú cung.

Nơi nơi, toàn bộ là ma thú hung mãnh có tiếng tại trong biển.

Ma thú trên mặt đất có thể cho Ngân Tông (cha Tiểu Ngân) mặt mũi, không dám đánh lại nó, nhưng là ma thú trên biển cũng không biết Ngân Tông là ai, không có bản lãnh thật sự, vậy thì không thể ra ngoài, nhân tiện chết ở bên trong đó luôn.

Không cần đi ra, mất thể diện.

“Ngao ô…” Không có đoan trang khí chất, chỉ có một tiếng tràn ngập mùi máu tanh cùng thú tính tuyệt đối gầm rú, nương theo chiến đấu kịch liệt mà vọng ra.

“Ngươi, trời sinh thiên trường, có vô cùng lực lượng cũng không biết cách vận dụng nó, bây giờ ngươi phải nghe ta, đến võ thất của Hải Thần tông, ngươi làm đối thủ của ta cùng tất cả đệ tử của Hải Thần tông. Lúc nào ngươi có thể thắng chúng ta tám trên mười trận, lúc đó huấn luyện của ngươi kết thúc. Nếu không, ngươi sẽ chết vị mệt. ”

Gió bất chợt khởi, thân ảnh của Tiểu Hồng hiện lên rồi lại biến mất tại võ thất của Hải Thần tông.

Võ thất, vốn là nơi luyện võ của tất cả đề tử của Hải Thần tông, cái không thiếu nhất chính là đối thủ để đánh nhau.

Gió mát thổi qua, chờ đợi Vân Thí Thiên, Lạc Vũ, Tiểu Ngân cùng Tiểu Hồng chính là địa ngục cùng thiên đường.

Đánh thua, chết ở chỗ này, coi như trên đời ngươi chưa từng tồn tại.

Mà đánh thắng, đường lớn trong thiên hạ tất cả đang rộng mở mà chào đón ngươi.

Phong vân thay đổi, Hải Thần đảo ào ào vũ bão.

Cùng khắc, Yến Phi cùng Yến Trần theo lệnh Vân Thí Thiên quay trở về Vọng Thiên Nhai.

Phật Tiên Nhất Thủy Vọng Thiên Nhai quân vương có lệnh, yêu cầu cao thủ trong thiên hạ tề tập tại Vọng Thiên Nhai.

Hai mươi ba ngày sau, thiên hạ đại hội.

Thân là lục tông lánh đời cao nhân, cư nhiên nhúng tay vào tục sự.

Ngươi nếu muốn ỷ thế hiếp người, như vậy cũng đừng trách ta nháo thành một trận oanh oanh liệt liệt.

(hết chương 113)

 

 

21 thoughts on “Đặc công hoàng phi chương 113-2

  1. *mếu mào* Được rồi, cuối cùng ta cũng đợi dx rồi.
    *tung hoa* Trời hk phụ lòng người, sau bao gian khổ LV cũng tìm đủ nguyên liệu chữa cho Thí Thiên. Chương sao mọi thứ sẽ thay đổi, tất cả sẽ dx đẩy lên 1 tầm cao mới, háo hức chờ đợi chương ms.

  2. thật là ko giền ko đc mà
    “Ngươi, chính là Thú vương, nhưng năng lực lại thấp kém, quá mất thể diện, đi, tiến vào Hải Thần ma thú cung cho ta. Không thắng được chúng nó, ngươi nhân tiện vĩnh viễn cũng không cần đi ra nữa. Ta sẽ đi báo tang cho lão cha ngươi.”
    mau ra chap mới nhen t/g
    and thank mọi người đã vất vả edit nhé!!!
    *tung hoa*

  3. Pingback: Đặc công hoàng phi | Dạ phong tửu quán

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s