Đặc Công Hoàng Phi – Chương 114-1

Chương 114: Sát Vọng Thiên Nhai(1)
Edit: Hà Mi
Beta: Sakura, Nhím

mnu622[1]

Ào ào vũ bão, sau lần đại loạn lần trước của Phật Tiên Nhất Thủy, một đợt gió lốc mới bắt đầu nổi lên, làm cho cả thiên hạ đều bị cuốn vào trong đó.
Thế đạo vô thường, luân hồi lặp đi lặp lại.
Này thiên hạ phong vân biến ảo, ai thắng ai bại, phải xem hôm nay.
Vọng Thiên Nhai kinh đô, nghị chính cung.
“Có thật không?” nhìn mệnh lệnh của Vân Thí Thiên, lo lắng trên mặt Phong Vô Tâm như vân khai vụ tán, thay đổi hoàn toàn thành một bộ tươi vui sáng láng.
Tươi cười sáng lạn là đã lâu mới xuất hiện, quang thải chói mắt.
“Thật.” Một thân phong trần cũng không che đậy được hưng phấn Yến Phi cùng Yến Trần kích động gật đầu.
“Tốt, tốt.” Phong Vô Tâm nghe vậy nắm chắc tờ giấy mệnh lệnh của Vân Thí Thiên trong tay.
Quân vương của bọn họ tốt lắm, một thân bị thương rốt cục đã khỏi rồi.
Làm cho Quân vương bọn họ mệt mỏi, làm cho bọn họ lo lắng suốt bao năm qua, cuối cùng cũng khỏi rồi, rốt cuộc cũng chữa khỏi rồi.
Cám ơn trời đất, cám ơn trời đất.
“Chúng ta Quân vương thương thế đã khỏi Hoàn toàn khỏi rồi.” Cánh tay vung lên, Phong Vô Tâm sắc mặt vui mừng.
“Ầm.” Nhóm quần thần trong nghị chính cung, nhất thời ‘ầm’ một tiếng điên cuồng đứng lên, đám người vui mừng cơ hồ không cách nào dùng lời nói mà hình dung được.
Tốt lắm, tốt lắm, bọn họ Quân vương thương thế đã khỏi.
Hít sâu một hơi, Phong Vô Tâm xoay người bước lên thềm ngọc phía trên, cao giọng nói: “Đồng thời, Quân vương cũng tìm được Vương phi rồi. Chính Vương phi đã trị khỏi thương thế cho Quân vương, bọn họ hai người cũng được lánh đời tông môn coi trọng, cùng chúng ta hợp lại chống lại Già Diệp Tháp.”
Âm thanh rung rung hưng phấn, mà quần thần phía dưới trong nháy mắt chính thức mừng như điên rồi.
“Tốt quá…”
“Thật tốt quá, thật tốt quá…”
“Lánh đời tông tộc ra mặt, này quả thực thật tốt quá…”
Vui đùa ầm ĩ khóc cười, nghị chính cung trang nghiêm trong nháy mắt giống như biến thành chợ rồi, các loại tâm tình, các loại thanh âm bay lên tới đỉnh.
Tên tuyệt thế cao thủ kia hẹn một tháng sau đến Vọng Thiên Nhai thỉnh giáo Quân vương bọn họ, đây vốn vẫn là đại sự trong lòng đám quần thần Vọng Thiên Nhai.
Lúc này, nghe thấy Vân Thí Thiên không chỉ có thân thể tốt lắm, còn tìm được Lạc Vũ rồi.
Lại còn tìm được đồng dạng tuyệt thế cao thủ tông tộc hỗ trợ.
Này, như thế nào có thể làm cho người ta không hưng phấn, như thế nào làm cho người ta có thể không hưng phấn được?
Này một đạo tin tức, quả thực giá trị tuyệt đối vạn kim, tuyệt đối vạn kim.
Phong Vô Tâm đứng ở trên đài cao, nhìn quần thần kích động phía dưới, lớn tiếng nói: “Đã như vậy, Vọng Thiên Nhai chúng ta còn có cái gì phải sợ. Có người có dũng khí tới cửa nhà khi dễ chúng ta, chúng ta tuyệt đối làm cho hắn có đến mà không có về.
“Đúng vậy, tuyệt đối không để cho bọn họ sống trở về.” Quần hùng hô ứng, tất cả đồng thanh.
“Người đâu, truyền hiệu lệnh của Quân vương, Vọng Thiên Nhai chúng ta mở tiệc rượu mời quần hùng trong thiên hạ, mặc kệ là môn phái nào, mặc kệ là có hay không đối đầu với Vọng Thiên Nhai ta. Chỉ cần đến được, Vọng Thiên Nhai ta đều mở rộng cửa mà đón chào.”
Trung khí mười phần thanh âm từ Vọng Thiên Nhai nghị chính cung, mang theo làn gió ấm áp, hướng phía Vong Xuyên đại lục các phương bay đi.
Gió di chuyển tứ phương, giang sơn như họa.
Một khắc trước, Vọng Thiên Nhai từ năm lộ mười ba quốc vây sát tìm được đường sống trong chỗ chết, ngược lại mượn cơ hội thâu tóm Phạm thiên các không ít thành trì.
Càng làm cho bốn lộ mười ba quốc còn lại sau khi chiến bại tại Vọng Thiên Nhai, bị các thế lực xung quanh bắt đầu trọng tẩy, huyết tẩy lật ngược lại thế lực.
Mà bây giờ, chỉ trong khoảng thời gian ngắn.
Vọng Thiên Nhai cư nhiên gióng trống khua chiêng mở tiệc rượu mời quần hùng thiên hạ.
Hơn nữa, không chỉ giới hạn trong địa phận Phật Tiên Nhất Thủy, mà là cả đại lục.
Vọng Thiên Nhai muốn làm gì?
Vọng Thiên Nhai rốt cuộc muốn làm gì?
Ào ào vũ bão, nương theo một đạo hàm này, nương theo chỉ dụ mở đại hội thiên hạ, tứ phương thiên hạ bắt đầu chậm chạp di chuyển.
Cao thủ, tông chủ, nhà giàu có, hoàng thất, cũng bắt đầu hướng phía Vọng Thiên Nhai tề tụ mà đến.
Tất cả mọi người muốn nhìn một chút, Vọng Thiên Nhai rốt cuộc muốn làm cái gì.
Mà Vọng Thiên Nhai Quân vương Vân Thí Thiên, rốt cuộc suy nghĩ cái gì?.
Mà đám binh sĩ còn sống sau trận đấu cuối cùng giữa Vọng Thiên Nhai và Phạm Thiên các chính là những người hiểu rõ nhất nội tình bên trong, hiểu rõ nhất nguyên nhất của hết thảy khúc mắc.
Sau khi bọn họ truyền tin ra, nội tình cũng bắt đầu được sáng tỏ rồi.
Vọng Thiên Nhai đối đầu với sư môn của Đế Phạm thiên.
Đánh đệ tử, sư phụ ra mặt vì đồ đệ xuất chiến, tìm Vọng Thiên Nhai tính sổ.
Như vậy ngàn năm khó gặp trò vui, sao lại không đi xem? Như thế nào có thể không đi xem.
Trong lúc nhất thời, mặc kệ là vì cái gì, nguyên nhân gì, cũng không cần biết là người không biết gì hay là rõ ràng nội tình bên trong. Cả thiên hạ đều ùn ùn mà đổ về hướng Vọng Thiên Nhai.
Gió qua tứ phương, thiên hạ quần hùng chậm chạp mà di chuyển.
“Đây là thiếp mời, các ngươi tự mình đưa đi cho Hỏa Ma Đông Thiên Vương.”
Một đạo thiếp mời màu hoàng kim được Phong Vô Tâm đưa cho Yến Trần cùng Yến Lâm.
Hai người liếc nhau, nhìn một chút vẻ mặt vững vàng nhưng ánh mắt lại thâm thúy của Phong Vô Tâm, hai người nhất tề nhướng mày, mặt đối mặt cười gật đầu.
“Hảo, hai ta tự mình đi mời.”
Hỏa Ma Đông Thiên, đã từng giúp Vọng Thiên Nhai bọn họ, mặc dù lúc đó là nể tình Lạc Vũ, nhưng mà, về tình về lý đều nên là để bọn họ tự mình đi mời.
Đồng thời, càng quan trọng là, Đông Thiên Vương đối với Vương phi bọn họ rõ ràng có ý đồ.
Thân là thần tử, tự nhiên càng vì chính Quân vương của mình mà phân ưu.
Chủ hay khách, là chủ hay khách, Vọng Thiên Nhai ta Vân Thí Thiên cùng Quân Lạc Vũ vốn là chủ.
Mà Đông Thiên Vương ngươi vốn là khách.
Không nên rối loạn chính mình thân phận, cũng không nên quên chính mình vị trí.
Đông kết thúc xuân bắt đầu, bốn phương tuyết đọng đã bắt đầu tan.
Trong trời đất đã bắt đầu rút dần đi cái lạnh lẽo cùng khắc nghiệt của mùa đông.
Từ mặt đất, từ cây cỏ, từ không khí, từ bầu trời, tất cả đều tràn ra sắc thái của sự sống.
Từng có người nói qua, mùa đông vừa tới cũng là lúc mùa xuân sắp bắt đầu.
Trời đất mọi phía, bừng bừng sức sống.
Ngay lúc trời đất sức sống tràn ngập, Vọng Thiên Nhai chính là cực kì bận rộn, bừng bừng đại khí.
Chuẩn bị cho thiên hạ đại hội.
Mà cùng khắc, tại Hắc Ngân hải vực, Lạc Vũ, Vân Thí Thiên, Tiểu Ngân, Tiểu Hồng, chính là đang không ngừng phấn đấu, làm tăng thực lực của chính mình lên cao nhất.
Thời gian tính theo từng giây từng phút, vùn vụt trôi qua.
Một ngày lại một ngày đến gần kỳ hạn thiên hạ đại hội.
Gần như tất cả cao thủ, thế lực của Vong Xuyên đại lục đều đã đặt chân lên Phật Tiên Nhất Thủy, hướng Vọng Thiên Nhai mà đi.
Xa xa các nơi, tất cả đều theo hướng Vọng Thiên Nhai mà đi.
Thiên hạ quần hùng, chậm chạp mà di chuyển.
Mà Vọng Thiên Nhai lúc này đại khí hưng thịnh, hưng phấn , điên cuồng đi.
Cùng ngóng trông Quân vương cùng Vương phi của bọn họ trở về.
Gió di chuyển tứ phương, thiên hạ chưa từng có như thế náo nhiệt.
Ngày lại qua đi, đại hội thiên hạ, gần trong gang tấc.
Trên Hải Thần đảo, vốn không có giá lạnh như Vọng Thiên Nhai, giờ đã tới mùa xuân xinh đẹp, ánh sáng ấm áp hạ xuống khắp nơi, ánh sáng phát ra bốn phía.
Chính là làm cho thế giới này ngày càng xinh đẹp, càng phát ra sinh cơ bừng bừng.
“Ầm.” Ngay khi mùa xuân đang tràn về khắp mọi nơi, tại Hải Thần tông miếu võ đường, bảy đạo ánh sáng đầy màu sắc đột nhiên bay lên, phát ra kịch liệt địa va chạm.
Ầm ầm tiếng vang lớn, chấn động tứ phương, cửa sổ cũng run nhè nhẹ.
Trong Hải Thần tông miếu võ đường.
Vài đạo ánh sáng đỏ phóng lên cao, Tiểu Hồng một thân bức người hồng sắc quang mang giống như mặt trời đoạt của người ta ánh mắt đang đứng sừng sững tại nơi cao nhất.
Ngân hồng ánh sáng quanh thân nó lưu chuyển, giống như ngưng kết thành một khối.
Không có khí tức dao động, nhưng là càng không có khí tức kinh người, lại càng làm cho bốn phía áp lực càng ngày càng tăng lên.
Cơ hồ làm cho không khí cũng đọng lại rồi.
Bên cạnh, Hải Thần tông Hải Mặc Phong cùng mấy người sư muội, sư đệ, ở phía dưới nhìn lên, thấy như vậy một màn, trong tay lực lượng lại tăng lên tới đỉnh.
Cùng khắc, đang ở giữa không trung, Tiểu Hồng đột nhiên mở mắt ra.
Hai mắt đỏ rực, thần quang kinh người, giống như mặt trời cực nóng, làm cho mọi người trong nháy mắt quanh thân như bị gai đâm đau đớn.
Mắt vừa mở, Tiểu Hồng hai trảo mãnh liệt hướng hai phương trảo xuống.
Trong nháy mắt, ánh sáng vốn là đang quanh quẩn phi vũ bên người nó, đột nhiên ‘bịch’ một tiếng, tán đi bốn phương.
Giống như mặt trời nổ mạnh, ánh sáng ẩn chứa cường đại uy lực không cách nào có thể hình dung được, hướng phía dưới mấy người như vậy ầm ầm bắn đi.
Ngàn vạn điểm quang hoa, lấy tốc độ ánh sáng, mang theo lạnh thấu xương như gió mùa đông, giống như phi tiêu, phi nhanh mà đi.
Xuyên thấu hết thảy, quét ngang hết thảy, hủy diệt hết thảy.
So với trước đó hai mươi ngày, quả thực tăng lên gấp mười lần.
“Oa, tránh mau…”
“Người này vừa lại tiến bộ rồi, thật không phải là người…”
“Oa oa, không chệch đi đâu cả…”
Lời ca tụng nổi lên bốn phía, ríu ra ríu rít tiếng kêu cùng tiếng mắng nhất thời loạn thành một mảnh.
Chỉ thấy, ngân hồng quang lướt qua, tất cả hết thảy kiến trúc, kết giới, lực lượng, hoàn toàn bị xuyên thấu, trực tiếp bị ngàn vạn điểm quang mang làm cho nát bấy thành tro bụi.
Không gì cản nổi, quét ngang hết thảy.
Hải Thần tông hùng vĩ miếu võ thất, bị ngân hồng quang mang bao phủ, lấy một loại tốc độ mắt thường có thể xem thanh thanh sở sở, nhưng lại không có cách nào ngăn cản được, toàn bộ nát bấy thành tro bụi.
Ngân hồng quang mang lóe lên, Hải Thần Tông võ miếu , hóa thành hư vô.
“Tốt lắm, rốt cục thắng trận thứ tám, ngươi qua cửa rồi.”
Đầy trời hư vô, một trung niên nam nhân đầy người được bao phủ bởi ánh sáng màu lam, nhìn Tiểu Hồng đứng ở giữa không trung, gật đầu.
Năm đối thủ của Tiểu Hồng, đã bị nó dùng một trảo lực lượng làm cho sợ, sớm chạy xa rồi, toàn thắng.
Ánh sáng lưu động, Tiểu Hồng đứng giữa không trung, hướng trung niên nhân có chút cúi đầu.
Đa tạ.
Một bên ngân hồng quang chợt lóe, có vài vết thương trên người, còn lại toàn bộ đều không có việc gì, tại ngân hồng quang chợt lóe, rất nhanh đã khôi phục như lúc ban đầu.
Hơn hai mươi ngày đêm kịch chiến, rốt cục tại giờ khắc này, thắng lợi.
Ngân hồng quang chớp động, Tiểu Hồng quay đầu hướng tới nơi luyện tập của Tiểu Ngân bay đi.
Nó qua cửa rồi, qua cửa rồi.
Hải Thần tông, ma thú hải cung.
Cao cao tại cửa cung đại môn được phong tỏa, đề phòng nghiêm ngặt.
Chung quanh không có bất cứ âm thanh nào, cũng không có bóng người nào, chỉ có tiếng động không ngừng truyền ra từ bên trong làm cho người ta biết trong đó là đang có kịch chiến.
“Ầm…”
“Bịch…”
Một tiếng lại một tiếng kịch liệt giao chiến, tiếng xé gió không ngừng từ bên trong truyền ra.
Cảm giác lực lượng mạnh mẽ cơ hồ cả hải ma thú cung cũng đang run rẩy.
Tiểu ngân tại trong cung.
Lúc này, toàn thân trên dưới đã không còn có chỗ nào là tốt, mà vốn là bộ xinh đẹp ngân mao từ lâu đã bị máu nhuộm thành màu đỏ.
Sau đó qua lâu dần mà lắng đọng thành màu đen.
Ma thú biển, không phân chia cấp bậc như ma thú trên lục địa, không có mười một, mười hai, mười ba cấp bậc gì cả.
Nhưng là, lực lượng tuyệt đối không kém hơn Ngân bạch phi hổ mười lăm cấp siêu cấp ma thú.
Huống hồ, nước có thể giúp ma thú biển tăng thêm ba phần lực lượng.
Tiểu ngân căn bản là ma thú lục địa lại xâm nhập vào lãnh thổ của ma thú biển, sớm đã bị công kích của đám hải ma thú sớm đã nhiều lần rơi vào giằng co giữa sống và chết.
“Ầm…” Một đầu Hải xích sa trùng công kích tới, nương theo công kích của nó, một cột nước biển thật lớn đánh lại đây, đem Tiểu Ngân vây khốn lại, hung hăng ném Tiểu Ngân vào sâu trong tâm cột nước.
“Ô…”
Toàn thân vô lực, khí lực sớm đã dùng hết.
Tiểu Ngân bị vây trong cường đại lực lượng, trong nháy mắt cơ hồ cảm giác được tử vong ở gần ngay trước mắt.
Mà nó, tại đây cũng vô lực giãy dụa.
Tiểu Ngân, ngươi là tên vô tích sự, đi ra cho ta.
Ta cũng qua cửa rồi, ngươi nếu ra không được, ta sẽ đem ngươi “ tỏa cốt dương bụi” (tỏa cốt dương bụi ý là xương cốt hóa thành tro bụi)
Cho ngươi đời đời kiếp kiếp cũng chỉ có thể bị ta đè, bắt ngươi làm vợ, nếu không ta sẽ không gọi Tiểu Hồng.
Đang ở trong cột nước kịch liệt quay cuồng, trong cường đại lực lượng vây áp, từ cửa cung bên ngoài truyền đến kêu của Tiểu Hồng.
Cực kì dứt khoát, tràn ngập tàn nhẫn.
Đúng là tác phong của Tiểu Hồng.
Vô tích sự, dựa vào, nó mới không phải vô tích sự.
Kêu nó làm vợ, không cần, Tiểu Hồng mới là vợ của nó, nó mới không làm người vợ, nó vốn là lão công.
Nó muốn làm lão công, nó mới không cần bị Tiểu Hồng xem thường, xem thường…
“Ngao…” Xuyên vân phá nguyệt, tiếng xé gió chấn đắc cửu tiêu.
Trong ma thú hải cung đang cảm giác khí tức của Tiểu Ngân yếu đi, nhưng sau tiếng rống giận của Tiểu Hồng, đột nhiên cảm giác khí tức lại lớn mạnh lên.
Một cỗ lực lượng cường hãn thẳng kích thiên địa, phá không mà ra, cùng một tiếng hí rống, chấn đắc tứ phương.
Tiểu Hồng thấy vậy, nhất thời giương lên mi.
“Bịch…” Ngay sau đó chỉ nghe thấy trong ma thú hải cung một tiếng đại chấn.
Ngân bạch quang mang mãnh liệt từ trọng ma thú hải cung bắn ra, sáng rực một phương trời, ngân quang bay múa trong thiên địa.
“Rống…” đàn ma thú trong ma thú hải cung tru lên, thanh thế kinh người.
Tuy nhiên, tru lên cũng chỉ là trong chớp mắt, sau đó, toàn bộ đều trầm mặc xuống.
Tĩnh lặng không tiếng động, trong một khoảnh khắc, chỉ có thanh âm của gió thổi qua.
“Chết rồi?” Tiểu Hồng cau mày

(Hết phần 1)

19 thoughts on “Đặc Công Hoàng Phi – Chương 114-1

  1. hi nàng ơi! tình hình là vì ta quá cuồng bộ này cho nên ta đã ‘đóng cửa tu luyện’ nhưng mà ta bik ta ‘học nghệ chưa thông’ nên ko dám riêu rao. hôm nay ta len wa nhà nàng ‘ so chiêu ‘ ta phát hiện ta với nàng ko kém nhau lắm khoản 9/10 hehe . ta vào nói tiếng sr với nàng vì chưa dc đồng ý đã mon men nhà nàng thử nghệ của mình. thành thật sr nàng.ta vui lắm nàng ơi bởi vì ta ‘ ko thầy mà mày cũng làm nên kaka’.tuy ta đã tự làm rồi nhưng ta vẫn ủng hộ nàng cố lên nàng ơi ^^~

  2. Pingback: Đặc công hoàng phi | Dạ phong tửu quán

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s