Đặc Công Hoàng Phi – Chương 116-1

CHƯƠNG 116-I: TA MUỐN HƯU PHU

Edit: Hà Mi

Beta: Nhím,  Sakura

Rồng đen gào thét, bay lượn giữa không trung.

“Oanh…” Tiếng nổ kinh người vang vọng khắp Hà Quân Phong.

Chỉ thấy rồng đen gào thét mà đến, ầm một tiếng nay tức khắc chống lại  tấm màn đen đang bao vây lấy Già Diệp Tháp Thất trưởng lão, phát ra tiếng đánh nhau kịch liệt, nhất thời chỉ thấy ánh lửa ngang trời.

Lực lượng kia bao vây lấy Già Diệp Tháp thất trưởng lão, giống như bị người ta dùng búa hung hăng đánh trúng, phịch một tiếng, hướng phía mặt đất mà rơi xuống.

Oanh một tiếng, Già Diệp Tháp thất trưởng lão bị đập mạnh xuống mặt đất.

Trong nháy mắt, khói bụi mù mịt, ánh sáng phát tán khắp nơi.

Đứng xa xa đám người quần hùng thiên hạ đang lẳng lặng quan sát, thấy vậy không khỏi rút trừu khóe miệng.

Thật là lợi hại, một kích thật là cường đại.

Khói bụi mù mịt, tràn ngập cả một phương, nhất thời chỉ có thể nhìn thấy thân ảnh Vân Thí Thiên đứng giữa không trung, mà không thấy Già Diệp Tháp Thất trưởng lão.

Gió qua ngọn cây, uy lực kinh người.

“Tuyệt quá…”

Ngay lúc này, xa xa đám người Phong Vô Tâm và quần thần Vọng Thiên Nhai, trên mặt đều lộ vẻ vui mừng, tiếng kinh hô vang vọng bốn phía.

Bọn họ biết lần này đi ra ngoài lịch luyện*(rèn luyện lấy kinh nghiệm)  Quân vương của bọn họ lại cường đại hơn.

Thế nhưng cũng hoàn toàn không ngờ là lại lợi hại tới như vậy.

Này quả thực, làm cho bọn họ không cách nào không kích động.

Sau này, xem ai còn có dũng khí dám khi dễ Vọng Thiên Nhai của bọn họ nữa.

Mà cùng khắc, bên này Tiểu Ngân cùng Tiểu Hồng đang chống lại hai đệ tử của Già Diệp Tháp Thất trưởng lão cũng vang lên hai tiếng nổ mạnh.

Ánh sáng Ngân hồng sắc bén mà dứt khoát.

Tiểu Hồng đứng sừng sững ở giữa không trung, một khắc trước còn đang ở ngoài mười thước, mà một khắc sau đã phi thân đến bên cạnh đệ tử của Già Diệp Tháp Thất trưởng lão.

Ánh mắt đỏ rực như thiêu đốt mang theo tuyệt đối hưng phấn, thẳng tắp chống lại đối thủ trước mặt.

Khoảng cách gần đến mức cơ hồ là mặt chạm mặt.

Già Diệp Tháp đệ tử trong mắt hiện lên vẻ sửng sốt, ma thú này hoàn toàn đột phá  phạm vi vòng phòng hộ của hắn.

Mà ngay lúc hắn sửng sốt,

Tiểu Hồng vung trảo như tia chớp đánh tới, trong mắt hiện lên vẻ tuyệt đối khinh bỉ.

Ngân hồng hiện ra, chỉ là thoáng qua, đã làm cho hắn cơ hồ còn không kịp phản ứng lại.

“Đừng…” Một tiếng kêu đau đớn.

Ngay lập tức, tên đệ tử của Già Diệp Tháp Thất trưởng lão đang đối diện với Tiểu Hồng cơ hồ không dám tin, trừng lớn mắt kinh ngạc nhìn Tiểu Hồng.

Mà trên cổ hắn là một vệt màu đỏ, máu bắt đầu chảy ra.

“Ngươi… Ngươi…” Thanh âm khàn khàn mà tan rã, cuối cùng hắn cũng không thể nói được lời kế tiếp.

Thân hình hướng phía sau mà đổ, chậm rãi hướng mặt đất rớt xuống, trên mặt hiện lên vẻ khiếp sợ cùng vặn vẹo, một màn này hoàn toàn khắc sâu vào mắt mọi người.

Muốn đấu với ta, hừ ta khinh.

Tiểu Hồng cao ngạo ngẩng đầu lên.

Nghĩ lại lúc nó còn ở Hải Thần tông, nhiều như vậy đệ tử Hải Thần tông cũng bị nó thu thập, dù là năm người đánh một người, hay là xa luân chiến.

Nó cũng có thể thắng cả tám trận, bây giờ chỉ là một tên đệ tử của Già Diệp Tháp Thất trưởng lão, quả thực chính là không chịu nổi một kích, không chịu nổi một kích.

Cao ngạo ngẩng đầu, Tiểu Hồng một thân ngân hồng, bao phủ trong ánh mặt trời, xinh đẹp kinh người.

Cùng khắc, tại một phương hướng khác Tiểu Ngân, thấy Tiểu Hồng đã thu thập đối thủ trước mặt, nhất thời cái đuôi nhếch lên, nắm chặt  tay.

Nó mới không cần bị Tiểu Hồng lập công trước.

Nếu không, sau này người vợ ác này khẳng định sẽ cùng hắn khoe mẽ.

Không chơi nữa, một đám ma thú biển cũng không phải đối thủ của nó, huống chi chỉ là một người, hừ.

Tiểu móng vuốt nắm chặt, thoáng cái đã đứng ở trước mặt đối thủ, không đợi tên đệ tử Già Diệp Tháp phản ứng lại, Tiểu Ngân giương tiểu móng vuốt, hướng phía cằm dưới của đối thủ, tiểu móng vuốt bên trái vung lên, trảo ra một quyền.

“Ầm.” Lập tức, tên đệ tử Già Diệp Tháp giống như diều đứt dây, hướng phía bầu trời bay đi.

Ngân quang chợt lóe, Tiểu Ngân rất nhanh đuổi theo.

Lắc mình một cái, xuất hiện trên đỉnh đầu Già Diệp Tháp đệ tử, chân sau bắt lấy tên đệ tử kia, hung hăng đạp một cước.

“Bịch.”

Trong nháy mắt, đệ tử của Già Diệp Tháp Thất trưởng lão giống như một hỏa tiễn, hướng phía dưới mặt đất mà đập xuống.

“Ôi chao, tránh mau…”

“Oa oa, chạy mau…”

Phía dưới, mọi người đang ngửa đầu xem Tiểu Ngân đối địch, thấy Tiểu Ngân cư nhiên chỉ một cước đem người nọ hướng bọn họ đá tới.

Không khỏi làm cho đám người hoảng sợ đều hướng hai bên nhanh chóng tránh ra.

Đùa sao, Tiểu Ngân một cước lực lượng cường đại đến ngay cả cái gì Già Diệp Tháp Thất trưởng lão đệ tử cũng chịu không nổi, bọn họ cũng không cái năng lực để hứng một cước này.

Trong nháy mắt, phía dưới vốn còn đứng rậm rạp người tức khắc đã không còn thấy ai, tránh ra thành một cái vòng tròn lớn nhường chỗ cho tên đệ tử Già Diệp Tháp Thất trưởng lão đang giống như hỏa tiễn rớt xuống.

“Ầm.”  Mạnh mẽ nện xuống đất .

Ngay lập tức, vòng tròn bị đập vỡ, hình thành một cái hố sâu.

Đám người thiên hạ quần hùng, nhất thời cúi đầu hướng cái hố sâu nhìn lại.

Dưới hố tối đen, nhìn không thấy đáy.

Như thế này, đừng nói là người trực tiếp nhận một kích đó, chính là đứng bên cạnh thôi cũng sợ rằng sẽ đi đời nhà ma, cái này khẳng định không có người sống sót rồi.

Nhìn một màn này, thiên hạ quần hùng nhất tề thối lui.

Lực lượng đến mức này cũng là quá biến thái đi.

Mà trên không trung, Tiểu Ngân đang nhìn kết quả chiến đấu của mình, quay đầu nhìn về phía Tiểu Hồng.

Tiêu sái vung lên bộ lông màu bạc, như là cực kỳ đẹp trai hướng Tiểu Hồng dựng thẳng lên hai móng vuốt, ta đẹp trai không?

Tiểu Hồng thấy vậy nhìn Tiểu Ngân một chút, quay đầu nhìn nơi bị Tiểu Ngân phá hư.

Mắt to khinh thường hướng lên trời đảo một cái, hai chân trước ôm ngực, bá đạo xoay người, đưa mông hướng Tiểu Ngân.

Hừ, đẹp trai cái đầu ngươi.

Vui đùa, hừ.

Xuân phong phất qua, trên Vọng Thiên Nhai một bầu không khí hăng hái.

Khi khói bụi tản ra, nơi mặt đất bị lực lượng của Vân Thí Thiên đánh xuống giống như là sao chổi đụng phải mặt đất, tạo thành một cái hố to lại sâu.

Trong hố sâu, Già Diệp Tháp Thất trưởng lão tóc tai tán loạn, vạt áo rách nát, trên người đều là máu tươi.

“Khụ khụ, khụ… Hải Thần tông, Hải Thần tông…”

Già Diệp Tháp Thất trưởng lão trên mặt tràn ngập oán hận cùng sợ hãi, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Hải Mặc Phong ở phía trên, cơ hồ muốn ăn tươi nuốt sống Hải Mặc Phong.

Cao cao tại thượng Hải Mặc Phong ngồi bất động, giống như cho dù hết thảy lực lượng xông tới cũng không hề làm cho hắn có chút nào lay động, thản nhiên nói: “Ta nói rồi ta là đến xem náo nhiệt.

Kỹ không bằng người thì không nên quái Hải Thần tông ta, Thất trưởng lão, ngươi biết ta luôn luôn không thích ăn mệt.”

Thanh âm lãnh đạm, lạnh tâm lạnh phế.

“Không cần nhiều lời nói nhảm.”

Thất trưởng lão oán hận nói còn chưa nói hết, trên khoảng không Vân Thí Thiên đạp bước mà đến, trên người toát ra hàn khí lãnh lẽo, ngón tay lóe ra hắc sắc quang điện.

Một kích cư nhiên không đánh chết, mạng thật đúng là lớn.

Lúc này Thất trưởng lão vừa thấy Vân Thí Thiên khí thế ngút trời đang vận sức chờ phát động, nhất thời trên mặt vốn dính đầy máu tươi lập tức tái nhợt.

Chỉ trong vòng một ngày lại làm cho hắn phải nhìn với cặp mắt khác xưa.

Này Vân Thí Thiên con mẹ nó đã ở Hải Thần tông ăn cái gì thứ tốt, cư nhiên lại mạnh mẽ thành như vậy, lão tử hôm nay tánh mạng thật khó bảo toàn.

Nhưng lại đâu biết rằng vốn là Vân Thí Thiên cũng không yếu, lúc trước còn mang thương thế nghiêm trọng trong người, có mười phần lực lượng cũng chỉ dám dùng năm phần mà thôi.

Mà lúc này thương thế đã hoàn toàn khỏi hẳn, lại vừa đột phá, vậy đương nhiên…

Rồng đen bay lên, giống như vạn con hắc xà loạn vũ, Vân Thí Thiên lại di chuyển thân hình hướng về phía Già Diệp Tháp Thất trưởng lão mà lao đến.

Già Diệp Tháp thất trưởng lão đứng ở dưới hố, nhìn thấy Vân Thí Thiên thế tới rào rạt, trên mặt trắng bệch hiện lên một tia đập nồi chìm thuyền *quyết tiệt.

*Phá phủ trầm châu

Phá phủ trầm châu (Chữ Phủ là chỉ nồi, còn chữ Châu là chỉ thuyền). Nguyên ý của thành ngữ này là đập vỡ nồi và đục thủng thuyền.

Câu thành ngữ này có xuất xứ từ “Sử ký – Hạng Vũ bản kỷ”. Vào những năm cuối triền nhà Tần, nước Tần xuất binh tấn công nước Triệu. Nước Triệu bị thất bại bèn lui về cố thủ ở Cự Lộc (Tức phía tây nam Bình Hương tỉnh Hà Bắc ngày nay) thì bị quân Tân bao vây chặt. Bấy giờ, Sở Hoài Vương của nước Sở bèn phong Tống Nghĩa làm thượng tướng, Hạng Vũ làm phó tướng cùng dẫn quân sang cứu viện nước Triệu.

Nhưng khi Tống Nghĩa đưa quân đến An Dương thì dừng lại không đi nữa và nán lại ở đó những 46 ngày. Hạng Vũ thấy vậy vô cùng sốt ruột, ông nhiều lần yêu cầu Tống Nghĩa đưa quân bắc tiến cùng quân Triệu hợp sức, trong đánh ra, ngoài đánh vào thì quân Tần tất bị thất bại. Nhưng Tống Nghĩa lại muốn chờ cho tới khi hai bên Tần Triệu đánh nhau mệt rồi mới tiến đánh thì ngư ông được lợi, nên ra lệnh nghiêm cấm quân sĩ không ai được tùy ý hành động. Sau đó, Tống Nghĩa mở tiệc mời khách ăn uống no say, mặc cho đám quân lính chịu đói khát.

Hạng Vũ không thể nhịn được nữa, bèn bày mưu hạ sát Tống Nghĩa, các tướng sĩ liền bầu Hạng Vũ lên làm chủ tướng. Sau đó, Hạng Vũ lệnh cho hai vị tướng dẫn hai vạn quân vượt sông sang giải cứu Cự Lộc trước. Sau khi đánh thắng vài trận nhỏ, Hạng Vũ liền ra lệnh cho toàn quân vượt sông sang cứu viện nước Triệu.

Sau khi quân đội đã qua sông, Hạng Vũ đã áp dụng một loạt hành động quả quyết, đục thủng hết chiến thuyền, đập vỡ hết nồi nấu cơm, đốt hết doanh trại, chỉ đem theo ba ngày lương khô, nhằm tỏ lòng quyết tâm chiến đấu đến cùng, ngoài ra không còn lối thoát nào khác. Cho nên toàn quân sau khi đến ngoại vi Cự Lộc, liền nhanh chóng vây chặt quân Tần, qua 9 ngày kịch chiến đã đánh bại được quân Tần.

Hiện nay, người ta vẫn thường dùng câu thành ngữ này để ví về lòng quyết tâm chiến đếu đến cùng, anh dũng tiến lên, quyết một trận tử chiến. ( CRI )

“Bịch.” Trở tay một quyền đánh vào trước ngực mình.

Thất trưởng lão hé miệng, hai ngụm máu tươi tử trong miệng hắn phun ra bắn xuống dưới mặt đất.

Trong nháy mắt, chỉ thấy trên mặt đất kim quang chợt lóe, hai người cùng hắn giống nhau như đúc đột nhiên xuất hiện ở bên người Thất trường lão.

“Di.” Đang ngồi bất động trên cao Lạc Vũ thấy vậy, đứng lên thu hồi chân đang giẫm Đế Phạm Thiên.

Cái này, chẳng nhẽ Thất trưởng lão cũng biết vạn ảnh mê tung giống nàng?

“Giải thể thần công, lão đầu muốn đồng quy vu tận rồi.”

Cùng lúc bên người Lạc Vũ, Hải Mặc Phong khó có được cười nhạt, thong thả nói.

Già Diệp Tháp lấy thổ hệ lực lượng làm chủ.

Lấy máu của mình cùng hai phần ba lực lượng của bản thân, mượn thổ lực lượng hóa ra hư ảnh, đây là tuyệt chiêu hộ mệnh của Già Diệp Tháp.

Có thể nói là cao hơn vạn ảnh mê tung của Lạc Vũ, ngay cả hắn cũng nhận không ra ai là thật, ai là giả.

“Cuồng vọng tiểu bối, bổn tọa hôm nay liều mạng với ngươi.”

Hải Mặc Phong vừa dứt lời, đã thấy ba người Già Diệp Tháp Thất trưởng lão một tiếng rống lên, hướng phía Vân Thí Thiên vẫn đứng giữa không trung mà đánh tới.

Một đạo thân hình mãnh liệt bay lên, mặt khác lưỡng đạo thân hình nhưng lại hướng hai phía khác mà bay đi.

Thật thật giả giả, hư hư thực thực.

Phía dưới mọi người đang đứng quan sát thấy vậy nhất tề trợn mắt há hốc mồm nhìn biến cố vừa mới xảy ra, lực lượng biến hóa như vậy, đã hoàn toàn vượt qua phạm vi tưởng tượng của bọn hắn.

Mà đang ở giữa không trung Vân Thí Thiên thấy vậy, khẽ cau mày, lạnh lùng lên tiếng nói: “Ngươi cho rằng như vậy là có thể đào tẩu, hừ.”

Thanh âm lạnh như băng vang vọng khắp không trung.

Ngay lập tức chỉ thấy Vân Thí Thiên trong tay hắc quang chợt lóe,

Vạn con rắn màu đen lập tức hợp lại thành một cỗ lực lượng.

Phi nhanh mà đi, tụ lại thành hình.

Một cái hư ảo hiện, ra giống như thần vật của Hải Thần tông, Hải Thần Liên *( dây xích của Hải Thần) hình thành trên không trung.

“Răng rắc, răng rắc…”

Hải Thần liên màu đen tại không trung mang theo thanh âm di chuyển, truy tung ba cái Thất trưởng lão.

Giống như rắn không xương, không ngừng truy tung, vô cùng vô tận.

“Ta có chút hối hận rồi.” Phía dưới mọi người trợn mắt há hốc mồm, Hải Mặc Phong lần đầu tiên có điểm bất đắc dĩ, tay nâng lên xoa xoa mi tâm.

“Tiểu tử này đem tuyệt học chấn tông của Hải Thần tông ta lĩnh hội hết thảy.”

Hải Thần phụ cốt liên, cho dù là chạy đến chân trời góc biển, nó cũng có thể đuổi được.

Người này, không ai dạy hắn, hắn cư nhiên ngay tại đáy biển, chỉ dựa vào Hải Thần liên phát ra lực lượng dẫn đạo, cũng liền giúp cho hắn lĩnh ngộ rồi.

Điều này làm cho hắn cực kỳ hối hận, thật sự rất hối hận.

Cư nhiên để cho hắn chiếm hết tiện nghi.

Hải Mặc Phong vuốt mi tâm, Lạc Vũ nghe vậy hưng phấn vạn phần cười đến sáng lạn giống như ánh sáng mặt trời.

Chậm, chậm rồi, Thí Thiên của nàng đã lĩnh hội rồi.

Gió thổi khắp nơi, màu đen hư ảnh Hải Thần liên hiện hữu khắp nơi, trải rộng một phương trời.

Đừng nói ba cái Già Diệp Tháp Thất trưởng lão, cho dù là ba mươi cái, cũng đừng mơ tưởng có thể chạy thoát.

“Không…” Bị Hải Thần liên khóa thân, ba cái Già Diệp Tháp Thất trưởng lão trong nháy mắt hai cái tan rã, chân thân của Già Diệp Tháp Thất trường lão đang trốn theo hướng đông, bị vây hãm thét lên tiếng.

“Vọng Thiên Nhai ta không phải dễ khi dễ như vậy, hôm nay bổn quân nhất định khiến cho ngươi chết một cách rõ ràng.”

Thanh âm lạnh như băng vang lên, Vân Thí Thiên quơ tay vừa thu lại Hải thần liên, hư ảnh Hải thần liên lập tức động.

“Aaaa…”

Tiếng kêu thê lương ở trên không trung vọng ra.

Hải thần phụ cốt liên, tuyệt học chấn tông của Hải Thần tông, ngay cả linh hồn nó cũng có thể tiêu diệt được.

Máu tươi bắn ra khắp nơi, kẻ đến khi dễ người khác cuối cùng tất tự chịu nhục vào thân.

Gió qua ngọn cây, trên bầu trời vang lên một tiếng nổ lớn.

Huyết sắc rơi xuống, Già Diệp Tháp thất trưởng lão, không còn gì cả ngoài huyết sắc.

“Diệt thật là tuyệt, coi bọn họ còn dám kiêu ngạo.” Lạc Vũ vỗ tay, nét mặt tươi cười như hoa.

Ngay lúc Lạc Vũ đang cười, Hải Mặc Phong lại lạnh lùng nói.

“Có cái gì mà đắc ý, hắn bất quá vốn là dựa vào quan hệ huynh đệ mới làm chức này trưởng lão, cũng chỉ là người có võ công thấp nhất trong các trưởng lão của Già Diệp Tháp.”

Lạc Vũ nghe tiếng xé gió quay đầu đi: “Ngươi cũng không thể…”

Mà ngay lúc Lạc Vũ vừa mở miệng trong nháy mắt, một đạo ánh sáng so với tia chớp còn nhanh hơn từ bên người nàng phóng ra, bắn về phía bầu trời.

Lạc Vũ theo bản năng vung tay lên, nhưng lại lại chậm một bước, không có chặn lại được.

Lạc Vũ nhất thời cau mày, nhanh chóng ngẩng  đầu lên.

Trên bầu trời một đạo ánh sáng vô sắc ngay lập tức bay đi xa, như vậy tốc độ cùng lực lượng, xẹt qua trong chớp mắt, dung hợp tại trên bầu trời.

Đây là vật gì vậy?

12 thoughts on “Đặc Công Hoàng Phi – Chương 116-1

  1. Pingback: Đặc công hoàng phi | Dạ phong tửu quán

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s