Đặc Công Hoàng Phi – Chương 117-1

CHƯƠNG 117.1 PHIÊU MIỂU BẢO TÀNG

Edit: Hà Mi

Beta: Nhím, Sakura

Lạc Vũ có điểm không đồng ý, dù sao ba người này cũng đều là người thân cận bên cạnh Vân Thí Thiên, nếu đem họ trục xuất đến hắc ngục.

Người khác sẽ nói rằng nàng tâm địa hẹp hòi, không dung được người dưới.

Vọng Thiên Nhai lớn như vậy, nếu thiếu họ sẽ dẫn đến rối loạn.

Dù sao họ đều là những cánh tay đắc lực bên cạnh Vân Thí Thiên, quân sự, tình báo và tài chính đều do ba người này chưởng quản.

Vân Thí Thiên nghe Lạc Vũ phản đối, ánh mắt lãnh khốc thật sâu nhìn Lạc Vũ, cũng không nói gì.

Lạc Vũ quay đầu nhìn Vân Thí Thiên, nhìn vào con ngươi đen nhánh không một chút gợn sóng.

Bỗng nhiên hiểu rõ tất cả.

Vân Thí Thiên không để ý đến chính mình mang tiếng là tàn bạo và lãnh khốc, sẵn sàng trục xuất ba cánh tay đắc lực của mình, chính là suy nghĩ quan tâm tới nàng.

Vân Thí Thiên trục xuất bọn họ đến hắc ngục, mà nếu nàng mở miệng xin miễn tội, sau này trong lòng ba người bọn họ sẽ có cách nhìn khác về nàng.

Đó là chính là ân cứu mạng.

Thí Thiên chính là đưa tâm phúc thân cận nhất của mình đến bênh cạnh nàng.

Sau khi đã rõ ràng, Lạc Vũ nhíu mi con người trở nên thâm trầm, trong mắt hiện lên vẻ kiêu ngạo cùng yêu say đắm.

Lập tức, cũng không hỏi ý Vân Thí Thiên, khẽ cười nói: “Nếu giao cho ta xử phạt, vậy hay là làm cho ta hết giận đi.

Ba người các ngươi đừng đi quấy rầy Lạc Lê, hãy đi Hỏa Ma làm thủ hạ cho Vương Hầu, bán mạng cho ta đi.

Lúc nào ta hết giận rồi, các ngươi lại trở về.”

Lời này vừa nói ra, Yến Phi, Yến Trần, Yến Lâm ba người nhất thời mừng rỡ: “Rõ, đa tạ Vương phi nghiêm phạt.”

Đi hắc ngục, tất sẽ chỉ có đường chết.

Mà nếu đi Hỏa Ma liều hết mạng bọn họ giúp Lạc Vũ chấn định giang sơn, so với bị đi Hắc Ngục thì hình phạt quả thật rất nhẹ, rất nhẹ rồi.

“Ngươi không cần xem mặt mũi của ta.” Vân Thí Thiên ôm Lạc Vũ.

Lạc Vũ tựa vào lòng Vân Thí Thiên, cười cười nói:”Không phải, ta mới thành lập Trung Võ Môn ở Hỏa Ma, căn cơ còn yếu nên cần người quản lý cùng giúp sức.

Bọn họ tố chất rất tốt, lại là chưởng quản có năng lực, nếu giết đi thật là tổn thất nhân tài, cũng miễn cho người khác nói ta lòng dạ hẹp hòi, không biết tha thứ, tha được thì tha thôi, nhất cử lưỡng tiện.”

Lời vừa nói xong, Yến Phi, Yến Trần, Yến Lâm, trong nháy mắt có cảm giác rét lạnh toàn thân.

Âm hiểm, tuyệt đối âm hiểm.

Mà Vân Thí Thiên cũng gật đầu đồng ý, tốt lắm.

Băng vụ (khói lạnh của băng) bốc lên, Yến Phi, Yến Lâm, Yến Trần, tam đại đô đốc của Vọng Thiên Nhai… cứ như vậy đã bị điều đi Hỏa Ma.

Cứ như vậy bị điều đến Hỏa Ma làm lính hầu cho Lạc Vũ.

Hoàng Vũ đem một lòng đầy lo lắng chạy từ Hỏa Ma đến, thấy Vân Thí Thiên cùng Lạc Vũ trở nên cường đại, nhìn thấy bọn họ lại hòa hợp ở cùng một chỗ.

Vì thế yên tâm mang theo ba người Yến Lâm, Yến Trần, Yến Phi cùng nhau trở về Hỏa Ma.

Cũng đồng thời mang theo dặn dò của Lạc Vũ.

Không thấy Đông Thiên vương làm cho Lạc Vũ lo lắng, dù sao Đông Thiên Vương vốn là cùng theo nàng đi mà giờ lại không thấy.

Mà Vọng Thiên Nhai tổ chức thiên hạ đại hội lớn như vậy, dù Đông Thiên Vương ở đâu,o ắt hẳn cũng phải nghe tin tức mà tìm đến rồi mới đúng.

Cư nhiên cho đến bây giờ cũng không thấy bóng dáng và tin tức.

Làm bằng hữu, thật sự là làm cho Lạc Vũ lo lắng.

Hy vọng sẽ sớm tìm được hắn, cũng mong hắn sẽ bình an..

Gió qua ngọn cây, bầu trời đầu xuân xanh thẳm, cao vời vợi.

Gió mát thổi qua, thanh lương ôn hòa.

Trên Vọng Thiên Nhai, khí thế ngất trời.

Trận chiến tại thiên hạ đại hội đã truyền đi rất xa, Phật Tiên Nhất Thủy khẳng định vị trí bá chủ mà Vọng Thiên Nhai lại làm cho người ta càng thêm kính nể.

Các thế lực khắp nơi đều hội tụ về đây, đều một lòng hàng phục Vọng Thiên Nhai cùng cống nạp hằng năm, mọi người từ bốn phương tám hướng đều hướng Vọng Thiên Nhai mà đến.

Giờ đây Vọng Thiên Nhai chính là bá chủ duy nhất tại Phật Tiên Nhất Thủy.

Mà tin tức Đế Phạm Thiên chết đã truyền đến Phạm Thiên Các.

Đã làm cho các thế lực của Phạm Thiên Các tứ phân ngũ liệt, hoàn toàn hỗn loạn, giờ cũng chẳng còn có thể uy hiếp đến vị trí bá chủ của Vọng Thiên Nhai nữa.

Này thật sự là ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây.

Trong Băng Cung.

“Đây là chén thuốc cuối cùng rồi, tỷ tỷ uống xong chắc sẽ tỉnh lại sớm thôi.”

Lạc Vũ bưng nước thuốc, Vân Thí Thiên nâng Vân Khung dậy, Lạc Vũ từng chút từng chút một uy nàng uống thuốc.

Ngoại thương của Vân Khung vốn không nặng, sớm đã chữa tốt.

Độc chỉ cần dùng nước tắm của Tiểu Hồng là có thể giải.

Mà đối nói đến việc giải độc cùng dùng nước tắm của Tiểu Hồng làm dược liệu thì không ai hiểu rõ hơn Lạc Vũ, nàng nếu nói đứng thứ hai thì không ai dám nói đứng thứ nhất.

Lấy nước tắm của Tiểu Hồng phối hợp cùng dược liệu tốt để giải độc cùng bồi bổ cơ thể giúp Vân Khung nhanh chóng hồi phục, chuyện này không phải quá phức tạp với Lạc Vũ.

“Cũng có chút tài năng.” Hải Mặc Phong ngồi một bên ôm Tiểu Ngân quan sát, thản nhiên nói.

Cách dùng dược của Lạc Vũ hoàn toàn bất đồng với đan dược ở Vong Xuyên Đại Lục, quỷ dị.

Nhưng quả thật hiệu quả rất tốt, hoàn toàn không ngờ nàng còn có một thân bản sự như vậy.

Rất tốt, tuyệt đối là nhất lưu.

Ha, Lạc Vũ nhà chúng ta là lợi hại nhất.

Tiểu Ngân cùng Tiểu Hồng, lập tức giương nanh múa vuốt đồng thời phản bác.

Hải Mặc Phong nghe vậy cúi đầu ánh mắt tập trung nhìn Tiểu Ngân

Tiểu Ngân lập tức từ trạng thái giương nanh múa vuốt biến thành một con mèo nhỏ, cúi đầu xuống, hết sức biểu hiện là vừa rồi mình không có nói gì cả.

Một bên Tiểu Hồng nhìn thấy một màn này, trên mặt hiện lên vẻ khinh bỉ.

“Khụ khụ… Khụ…”

Ngay lúc Tiểu Ngân cùng Tiểu Hồng nháo loạn thành một đoàn, một tiếng nói mơ màng kèm theo những tiếng ho khan, tiếng nói khàn khàn cơ hồ là không thể nghe rõ.

“A, trưởng công chúa tỉnh dậy, thật sự tỉnh dậy…”

“Thật tốt quá, quả thực thật tốt quá…”

Đi theo phía sau Lạc Vũ là các thánh dược sư và mấy vị đại thần của Vọng Thiên Nhai, thấy một màn này, đè thấp thanh âm kêu lên, trên mặt hiện lên vẻ vui mừng.

Khuôn mặt tái nhợt không có một tia huyết sắc, đang chậm rãi mang theo một ít huyết khí, hai mắt vẫn nhắm hồi lâu vẫn chưa mở ra.

Lúc này lông mi không ngừng rung động, mi mắt từng chút từng chút một mở ra.

Vân Khung, thật sự tỉnh lại rồi.

Vân Thí Thiên vẫn đỡ ở phía sau thấy vậy, kiềm chế tâm tình kích động, gắt gao ôm đỡ Vân Khung, thanh âm vô cùng trầm thấp mà khàn khàn: “Tỷ…”

Khí lạnh lượn lờ, nhè nhẹ nhưng tuyệt đối lạnh lẽo, cũng không thể che giấu được nội tâm ấm áp, không ngừng kích động.

Không gì có thể so sánh với thời khắc này, càng làm cho mọi người cảm thấy kích động cùng hạnh phúc.

Gió xuân phất qua làm nghiêng nghiêng những cành liễu.

Lá liễu càng thêm xanh mướt, nghên đón mùa xuân xinh đẹp đang đến.

Hết thảy mọi thứ đều tốt đẹp, đều hân hoan vì những chuyện tốt liên tiếp xảy ra.

Trong hậu cung Vọng Thiên Nhai.

“Tỷ, hôm nay không khí còn hơi lạnh, tỷ không nên ngồi ở chỗ này.”

Bưng lên chén dược, Lạc Vũ từ xa xa đi tới, không đồng ý khi thấy Vân Khung đang ngồi trong Liễu tạ.

Toàn thân được bao bọc trong áo choàng hồ cừu đỏ thẫm chỉ hé ra khuôn mặt, nghe vậy quay đầu nhìn Lạc Vũ nói:”Không có việc gì, tỷ không lạnh, chỉ là cảm thấy trong phòng rất buồn bực, nên đi ra ngoài này ngồi một chút.”

Vừa nói vừa hướng Lạc Vũ ngoắc, muốn Lạc Vũ ngồi bên người nàng.

Lạc Vũ thấy vậy bất đắc dĩ lắc đầu, đi ra phía trước, đưa qua chén thuốc.

Vân Khung chỉ một hơi uống cạn, buông bát xuống, đột nhiên nắm lấy tay Lạc Vũ.

“Chờ tỷ thân thể tốt hơn, cho muội đánh một trận.”

Lạc Vũ nghe vậy sửng sốt, không hiểu lời này nói là như thế nào?

“Là tỷ không tin muội, tỷ oan uổng người tốt, nên đánh, đến lúc đó muội đừng lưu tình, tỷ thừa nhận tất cả.”

Vân Khung nắm tay Lạc Vũ, mỉm cười.

Nhưng trong ánh mắt toát ra kiên định tuyệt đối không có gì có thể lay chuyển.

Lạc Vũ nhất thời hiểu được, mỉm cười nói: “Không có việc gì, khi đó tỷ không hiểu muội, nên nếu muội là tỷ muội cũng sẽ nghi ngờ như vậy.”

“Có công nhất định có thưởng, có sai nhất định phạt, Vũ nhi muội nếu ngại tỷ tỷ không nghĩ sẽ đánh tỷ, tỷ sẽ tự mình đi hắc ngục.”

Lạc Vũ không thể nói gì hơn, tính tình Vân Khung thật là…

“Có đảm đương, tốt lắm.” Lạc Vũ còn chưa trả lời, ở phía sau thanh âm Hải Mặc Phong truyền đến.

Cách đó không xa Hải Mặc Phong ôm Tiểu Ngân cùng Vân Thí Thiên sóng vai đi tới.

“Tiểu hài tử xấu xa, tỷ tỷ ngươi có thể đảm đương mọi chuyện từ lúc ngươi còn chưa có sinh ra, cần ngươi khen sao.”

Vân Khung ngẩng đầu, thấy Hải Mặc Phong cùng Vân Thí Thiên đi cùng nhau, tưởng là bạn tốt của Vân Thí Thiên, hoặc là tân trợ thủ đắc lực gì đó, nhất thời cười mắng hướng Hải Mặc Phong nói một câu.

Lạc Vũ khóe miệng khẽ giật giật, ngẩng đầu nhìn Vân Thí Thiên.

Mặt Vân Thí Thiên không có biểu tình, bất quá xem ánh mắt, cũng run rẩy một chút.

Mấy ngày nay Vân Khung cũng ở trong phòng tĩnh dưỡng, chưa từng thấy Hải Mặc Phong, này…

Bọn họ còn không có dám mắng Hải Thần Tông thiếu chủ, mà tỷ tỷ…

“Cái kia, tỷ tỷ, hắn…”

“Ngươi bao nhiêu tuổi?” Lạc Vũ hơi nghiêm mặt nghĩ muốn mở miệng hỏi, lời vừa định nói ra, Hải Mặc Phong thản nhiên lên tiếng.

“Ba mươi hai.” Vân khung vốn là người sảng khoái, không một chút nào để ý nói.

“Hai mươi bảy.” Hải Mặc Phong thản nhiên ngồi xuống, nhàn nhạt nói.

Lời vừa nói ra, trong nháy mắt không gian trở nên yên tĩnh.

Hai mươi bảy tuổi thì không phải là tiểu hài tử xấu xa rồi, Lạc Vũ trong nháy mắt không biết nói gì, đưa tay lên vuốt vuốt mi tâm.

Vân Thí Thiên yên lặng không nói gì ngồi xuống, Hải Mặc Phong so với hắn còn lớn hơn thế mà đôi khi còn tính toán chi li như thế.

“Vẫn còn là tiểu hài tử…”

“Quân vương.”

Ngay lúc Vân Khung sửng sốt sau sau đó cười cười, lời còn chưa nói ra, xa xa Phong Vô Tâm cấp bách chạy tới.

Vân Thí Thiên thấy Phong Vô Tâm nét mặt mang thần sắc nghiêm túc, không khỏi có chút nhíu mi.

“Quân vương.” Bước nhanh tới hành lễ với Vân Thí Thiên cùng đám người trước mặt, Phong Vô Tâm nhìn đến vài người, cũng không che dấu ý đồ của mình nói.

“Đáy vực không thấy thi thể của Đế Phạm Thiên.”

“Sao?” Vân Thí Thiên trong nháy mắt chau mày, đây là ý gì?

“Chúng ta ném thi thể của hắn xuống đáy vực, nhưng lại tìm cả trong lẫn ngoài đều không thấy, sáng nay ta tự mình đi tìm cũng không có kết quả.” Phong Vô Tâm sắc mặt rất trầm.

Xuân phong thổi qua, nơi đây trong nháy mắt không khí trở nên im lặng.

“Ta xác nhận hắn đã chết.” Ngay lúc này, Lạc Vũ đánh vỡ yên lặng, cau mày trầm giọng nói.

Nàng xác định Đế Phạm thiên tuyệt đối đã chết.

Cái loại gân mạch đứt từng khúc, nội tạng trực tiếp bị phá hủy, chết kiểu này tuyệt đối không thể sống lại, càng không có khả năng là hắn giả chết.

Điểm này, nàng hoàn toàn có thể khẳng định.

Vân Thí Thiên nghe vậy mặt không chút thay đổi gật đầu, cho dù Đế Phạm Thiên không chết, chỉ cần một cước của mình cũng sẽ lấy cái mạng của hắn, bất quá như thế nào lại….

Không có khả năng hắn cùng Lạc Vũ lại nhìn không ra việc giả chết này?

Cùng khắc, Vân Thí Thiên cùng Lạc Vũ nhất tề nhìn về phía Hải Mặc Phong.

Hải Mặc Phong giương mắt liếc hai người một cái, chậm rãi nói: “Hắn chính là đã chết rồi.”

Nếu ngay cả hắn cũng có thể giấu diếm được việc giả chết, trên thế giới này còn cái gì mà không có.

“Vậy thi thể thì giải thích như thế nào? Ta dám cam đoan thời gian này tuyệt đối không có ai đi qua nơi đó hoặc là đến gần nơi đó.” Phong Vô Tâm chau mày.

Ngày đó hắn phái người đi tìm thi thể của Đế Phạm Thiên, tuyệt đối không thể có người nào có thể mang xác hắn đi.

Chẳng lẽ hắn đã chết còn có thể bay đi được?

Này cũng quá ly kỳ rồi.

Vân Thí Thiên, Lạc Vũ, liếc nhau, mấy ngày nay bọn họ không cảm giác được có bất cứ khí tức cường đại nào tới gần

(hết phần 1)

13 thoughts on “Đặc Công Hoàng Phi – Chương 117-1

  1. Pingback: Đặc công hoàng phi | Dạ phong tửu quán

  2. Hơn 1000 chương, thật là khảo nghiệm khả năng nhẫn nại của con ng quá đi… huhu…
    Truyện ngày càng hấp dẫn… chậc chậc… Thanks nàng nhiều nghen… Luv u… Hóng chap mới nhà nàng❤❤

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s