Đặc Công Hoàng Phi – Chương 117-2

CHƯƠNG 117-2 PHIÊU MIỂU BẢO TÀNG

Edit: Hà Mi

Beta: Nhím, Sakura

Mà Hải Mặc Phong nhưng lại chậm rãi vuốt mi tâm, ánh mắt ba động lâm vào thật sâu trầm tư.

Nửa ngày đột nhiên nói: “Lúc nào thì đi tìm Phêu Miểu bảo tàng?”

Lạc Vũ cùng Vân Thí Thiên đang trầm tư suy nghĩ, rồi đột nhiên nghe Hải Mặc Phong hỏi, hai người nhất tề nghiêng đầu nhìn Hãi Mặc Phong: “Ngươi tính thế nào?”

Bọn họ đã sớm thương nghị tốt, chờ Vân Khung thương thế tốt hơn, bọn họ sẽ lên đường đi tìm và mở ra cái gọi là Phiêu Miểu bảo tàng.

Một vốn là đáp ứng lời ký thác của tộc nhân cuối cùng của Phiêu Miểu bộ tộc.

Hai là, diệt người của Già Diệp Tháp, không cho phép bọn họ đến trả thù, cùng với việc chờ bọn hắn báo thù, không bằng bọn họ đi trước một bước học Phiêu Miểu thần thông, tiên phát chế nhân.

Đối với bị động chịu đồn, bọn họ thực sự không có hứng thú.

Chủ động ứng chiến, đem hết thảy nguy hiểm có thể ảnh hưởng đến bọn họ, tiêu diệt hết ngay từ khi nó còn chưa thành hình, mới là điều mà bọn họ muốn làm.

Hải Mặc Phong đảo mắt nhìn hai người, thản nhiên mở miệng: “Đi sớm thì tốt, nơi này cũng không có gì hấp dẫn ta.”

Nghe Hải Mặc Phong nói như thế, Vân Thí Thiên cùng Lạc Vũ nhìn nhau liếc mắt một cái.

Này tuyệt đối không phải Hải Mặc Phong nói chơi, lời này nhất định sau lưng tuyệt đối có chuyện.

Ánh mắt cùng trao đổi, Vân Thí Thiên thấy Hải Mặc Phong sẽ không mở miệng giải thích, lập tức trầm giọng nói: “Đã như vậy, thì ngày mai xuất phát.”

Lạc Vũ nghe vậy gật đầu đồng ý.

Thay vì bị động chờ đợi, bọn họ chủ động xuất phát tìm biện pháp đối phó.

Đã qua tháng ba, đã hoàn toàn không còn cái giá lạnh của mùa đông, trời đất là một ảnh xuân sắc nở rộ, cực kì xinh đẹp.

Ngay lúc này, Vân Thí Thiên, Lạc Vũ, Hải Mặc Phong mấy người, lại một lần nữa rời Vọng Thiên Nhai, bắt đầu hướng Phiêu Miểu bộ tộc tìm kiếm mật đạo cùng Phiêu Miểu thần thông.

Phía cuối chân trời, giáp với biển lớn.

Đây là nơi ở của Phiêu Miễu bộ tộc.

Hải Mặc Phong chỉ biết như vậy, dù sao thì khi hắn sinh ra, Phiêu Miểu bộ tộc đã sớm xuống dốc và biến mất rồi.

Cho nên, hắn chỉ biết một chút từ trong truyền thuyết về nơi ở của Phiêu Miểu bộ tộc.

Tìm tìm kiếm kiếm, tìm kiếm khắp nơi.

Tiến đến vùng đất của ước mơ, bay qua đại lục mênh mang, đi qua sa mạc khô cằn, vượt qua biển rộng êm ả, dừng tại chân trời nơi mặt trời trải những tia sáng đầu tiên xuống mặt đất.

Mùa xuân bao phủ khắp nơi.

Mùa đông sớm đã qua, không còn là gió xuân đầu mùa lãnh đạm mà đã trở thành cơn gió mùa xuân thật sự mang theo sự ấm áp lan tỏa bốn phương.

Trong màn đêm, một vầng trăng treo ở trên trời.

Ánh trăng từ trên cao chiếu xuống, nhè nhẹ ngân quang bao phủ khắp mặt đất.

Làm cho cảnh vật càng thêm thần bí mà xinh đẹp

Giữa núi rừng xanh biếc, có vài thân ảnh xung quanh đống lửa bập bùng cháy.

Phía cuối chân trời, giáp với biển lớm, cái này kể ra cũng thật là không quá rõ ràng đi, biết đi địa phương nào mà tìm?

Lạc Vũ ngồi ở trước đống lửa, một bên cau mày, một bên đang không nghỉ tay nướng thịt cho Tiểu Ngân cùng Tiểu Hồng.

Trái đất là hình cầu, cho dù Vong Xuyên Đại Lục không phải là trái đất, nó chung quy không có khả năng là hình vuông đi.

Như vậy làm sao có thể tìm được điểm cuối cùng, thực sự là vô pháp nha.

Hải Mặc Phong ngồi ở bên kia của Vân Thí Thiên, nghe vậy một bên chậm rãi ăn thịt nướng một bên thản nhiên nói:: “Cái này thì phải hỏi các ngươi.”

“Vì sao?” Lạc Vũ ngẩng đầu hỏi.

Hải Mặc Phong nghe vậy chậm rãi ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Lạc Vũ.

“Các ngươi vốn là người do Phiêu Miểu bộ tộc phó thác, cư nhiên ngay cả nơi ở của Phiêu Miểu bộ tộc cũng không biết, điểm này còn cần hỏi ta tại sao.”

Hải Mặc Phong nhìn Lạc Vũ cùng Vân Thí Thiên bằng ánh mắt như đang nhìn hai kẻ ngu ngốc.

Hắn còn chưa nói hai người bọn họ rất ngu ngốc, vậy mà hắn lại mang theo bọn họ đi tìm, đến vậy mà còn dám nói hắn không biết rõ ràng, đúng là quá vô sỉ.

Nghe vậy, Lạc Vũ cùng Vân Thí Thiên nhìn nhau liếc mắt một cái.

Lúc đó tình huống như vậy, ai mà kịp hỏi? Ai mà biết cái gì mà hỏi hả?

“Cái kia, ta ăn no rồi, ta đi rửa mặt một chút.” Dưới tấm mắt áp lực của Hải Mặc Phong, Lạc Vũ cười hắc hắc, ôm Tiểu Hồng cứ thế mà chuồn mất.

Đem cường đại áp lực để cho Vân Thí Thiên chịu đi.

Vân Thí Thiên nhìn Lạc Vũ nhanh chóng chuồn mất, bất động thanh sắc tiếp tục ăn, đem áp lực của Hải Mặc Phong, hoàn toàn không nhìn.

Gió đêm thanh lương, nhè nhẹ tươi mát.

“Tiểu Hồng, giúp ta canh gác.”

Xuyên qua núi rừng xanh biếc có một dòng suối nhỏ chảy qua, nước suối trong suốt, tỏa ra ánh sáng màu bạc nhè nhẹ dưới ánh trăng.

Cởi đồ trên người, Lạc Vũ ngâm mình trong dòng suối nhỏ.

Thật nhiều ngày cũng không có tắm rửa rồi, cứ chạy đông chạy tây lẩn trốn cùng nhiều việc đã xảy ra làm cho trên người nàng sớm bẩn quá rồi, không thể chịu được nữa rồi.

Mặt nước xao động, tầng tầng lớp lớp tản ra xung quanh.

Lạc Vũ ngâm mình trong nước, dưới ánh trăng giống như tinh linh, xinh đẹp thần bí mà gợi cảm.

Tiểu Hồng vốn đang ở bên bờ sông, thấy vậy nhoài người bay vọt tới bên cạnh Lạc Vũ.

Thân thể nhỏ nhắn hiếu động bơi vòng quanh cùng Lạc Vũ, hưng phấn mà nghịch nước.

“Ngươi cái tiểu tử này.” Lạc Vũ thấy vậy cười mắng Tiểu Hồng một câu, cũng khiến cho Tiểu Hồng bớt nháo đằng.

Một người một thú, tại dưới ánh trăng tạo nên một cảnh đẹp tuyệt mỹ..

Không mang theo ta, Lạc Vũ ngươi bất công, bất công a.

Đang lúc Lạc Vũ cùng Tiểu Hồng đang vui đàu bên dòng suối,

Bị ném đi Tiểu Ngân đấu đá lung tung mà đến, thật xa mà bắt đầu oán giận.

Trước kia Lạc Vũ mặc kệ đi nơi nào cũng mang theo nó, hôm nay cư nhiên không mang theo nó.

Ô ô, Lạc Vũ không thích nó rồi.

Tiểu Ngân cực kỳ nghẹn khuất, thu nhỏ lại thân thể nhảy lên không, hướng Lạc Vũ đang ở dòng suối nhỏ mà phi tới.

Lạc Vũ thấy vật duỗi một tay, còn chưa có ôm lấy Tiểu Ngân.

Đang ở dưới sông Tiểu Hồng, ngân hồng phát ra mũi nhọn chợt lóe, bịch một tiếng nhân tiện đem Tiểu Ngân cấp tốc bức về tới trên bờ.

Không biết xấu hổ, ngươi là đực, chúng ta là cái, trộm xem chúng ta tắm rửa, không biết xấu hổ.

Tiểu Hồng bơi trên mặt nước, hướng Tiểu Ngân nhe răng trợn mắt.

Một bên Lạc Vũ nhất thời không nói gì.

Nữ nhân, đây là lần đầu tiên có người quang minh chính đại dám nói lời này trước mặt nàng, mà nàng lại không hề tức giận.

Mà Tiểu Ngân bị buộc quay về trên bờ, bĩu môi oán giận.

Có cái gì không thể nhìn, ngươi tắm hay không tắm thì cũng đều là cái dạng này.

Về phần Lạc Vũ nhà ta, ta đã xem qua rất nhiều lần rồi.

Lạc Vũ trước kia chưa bao giờ tránh nó, hừ.

Lạc Vũ xoa mi tâm, cái này… Chậm rãi xoay người quay lưng về phía Tiểu Ngân.

Cái kia, Tiểu Ngân lúc trước chỉ lớn hơn lòng bàn tay, nàng coi nó như búp bê ma thú vậy, có gì mà tránh a.

Bất quá… Bây giờ… Có vẻ…

Chính là không biết xấu hổ, không cho phép lại đây, nếu không ta đánh cho ngươi răng rơi đầy đất.

Tiểu Hồng giận dữ, đem nước bắn tung tóe văng khắp nơi.

Dám nói mình tắm hay không tắm cũng như nhau, hừ, hừ, hừ.

Để rồi xem, để rồi xem…

Trong lúc nhất thời, thiên lôi cùng địa hỏa, Tiểu Ngân cùng Tiểu Hồng ngươi đi ta tới, kịch liệt khai chiến.

Lạc Vũ coi một màn trước mặt hoàn toàn như không thấy, không muốn nhìn hai cái tiểu gia hỏa đang nháo loạn thành một đoàn, tự cố mục đích bản thân- tắm.

Ngân bạch trăng chiếu trên tấm lưng dính đầy nước của Lạc Vũ, sáng rực kì lạ.

Di, sau lưng Lạc Vũ có cái gì.

Đang ở một bên kịch khai chiến Tiểu Ngân cùng Tiểu Hồng, đột nhiên Tiểu Ngân kinh ngạc nói.

“Có cái gì?” Lạc Vũ sờ soạng phía sau lưng, không có gì mà?

Có cái gì đó phát sáng, hình như có chữ viết cùng bản đồ.

Tiểu Ngân nghiêng đầu, tiểu móng vuốt chống giữ cằm, thâm trầm đánh giá.

Tiểu Hồng thấy vậy kinh ngạc quay đầu đi,

Vừa thấy vật lạ xuất hiện trên lưng Lạc Vũ, nhất thời Tiểu Ngân Và Tiểu Hồng liền phóng lại phía sau lưng Lạc Vũ quan sát.

Thật sự, đúng là bản đồ.

Bản đồ? Lạc Vũ sửng sốt, phía sau lưng của nàng như thế nào lại có bản đồ.

Lập tức nhanh lau sạch nước trên lưng, chuẩn bị nhảy lên bờ.

Không có, lại không thấy bản đồ và chữ đâu nữa.

Mà nàng vừa mới động, Tiểu Ngân cùng Tiểu Hồng đồng thời nói.

Lạc Vũ nhất thời dừng bước, này…

Đang ở phía sau lưng Lạc Vũ Tiểu Hồng thấy vậy, một cái tát đánh vào mặt nước, nước văng lên ướt hết người Lạc Vũ.

Có, có, lại có rồi.

Có nước mới hiện? Lạc Vũ nhất thời nhíu nhíu mày.

Ta đi tìm người tóc bạc đến xem, Tiểu Ngân kêu một tiếng phi thân chạy, ký hiệu này có chút cổ quái, nó xem không hiểu.

Phút chốc Vân Thí Thiên theo đuôi Tiểu Ngân đuổi đến.

“Nguyên sắc quang mang*(ánh sáng nguyên sắc)?” Thân hình chợt lóe, Vân Thí Thiên đã đứng ở phía sau Lạc Vũ, nhìn phía sau lưng, Vân Thí Thiên mi sắc có chút khẽ nhíu.

“Nguyên ánh quang mang?” Lạc Vũ nghe nói trong đầu linh quang chợt lóe.

Đúng rồi, từng tại Phật Tiên Nhất Thủy lúc đại náo ẩn tộc vương cung, Tiểu Ngân dùng đến tử tinh thể của Phiêu Miểu bộ tộc.

Nàng từng thử qua một lần ở Vọng Thiên Nhai.

Lần đó, Vân Thí Thiên đã nói phía sau lưng nàng cái gì đó phát sáng, có cái gì hiện ra thì phải..

Chỉ là chợt lóe lên, kết quả cuối cùng cũng không biết là cái gì.

Bởi vậy hạ, nàng căn bản không để ở trong lòng, chẳng lẽ…

Quay đầu lại, Lạc Vũ cùng Vân Thí Thiên nhìn nhau liếc mắt một cái.

Vân Thí Thiên trong mắt hiện lên một cảnh tưởng.

“Phiêu Miểu vân trung lộ*( đường trong mây), đây là bản đồ để tiến vào Phiêu Miểu bảo tàng.” Vân Thí Thiên cẩn thận nương theo ánh sáng trăng nhìn vài lần, ghi nhớ.

Bọn họ còn tưởng rằng nam tử ấy đã chết, chưa kịp nói cho bọn họ làm như thế nào để tiến vào Phiêu Miểu bảo tàng.

Nguyên lai, sớm đã đem bản đồ ký thác trên lưng Lạc Vũ.

“Hắn… Hắn đánh ta một chưởng.” Kinh ngạc trôi qua, Lạc Vũ trong nháy mắt nghĩ đến.

Ngày đó lúc nàng rơi vào cung điện dưới đất, nam tử đó đánh nàng một chưởng, chẳng lẽ khi đó…

Quay đầu lại, cùng Vân Thí Thiên nhìn kỹ.

Người đó sớm có an bài.

Bọn họ nếu công lực không đủ, căn bản là sẽ không lộ ra bản đồ, này…

Nhớ lại lúc đầu, nam tử tang thương  từng nói.

Ta Phiêu Miểu bộ tộc, truyền thừa ngàn năm, tới ta chính là người cuối cùng nhất mạch, hôm nay rốt cục đoạn tuyệt.

Ngẫu nhiên gặp được cha ngươi, cha ngươi được tín vật, hôm nay ngươi lại được tín vật, sứ mạng của Phiêu Miểu bộ tộc sẽ do ngươi đảm nhận, mở ra nơi mà tộc đã ẩn náu, đưa “Thiên tinh vụ hoa” đi Lâu Tinh gia tộc, sau đó, nếu các ngươi muốn Phiêu Miểu thần thông, tự có người truyền cho ngươi.

Nguyên lai sứ mạng kéo dài cùng với việc mở ra Phiêu Miểu bảo tàng, bây giờ bọn họ mới hiểu.

Gió đêm lướt qua, nước gợn nhè nhẹ ba động.

“Tiểu Ngân, lại đây.” Xa xa trong không trung vang lên thanh âm Hải Mặc Phong thản nhiên truyền đến.

Tiểu Ngân vạn phần không tình nguyện.

“Lại đây ta sẽ dạy ngươi như thế nào chiếm tiện nghi người vợ ác của ngươi, không giống có người, cư nhiên ngay cả sau lưng người của mình cũng không phát hiện được, thật mất thể diện.”

Thản nhiên thanh âm theo gió mà đến, tà ác.

Tiểu Ngân nhất thời kích động, kêu một tiếng nhân tiện hướng Hải Mặc Phong phóng tới.

Phía sau Tiểu Hồng nhất thời giận dữ, mãnh liệt mà truy đuổi Tiểu Ngân, mới không cần Tiểu Ngân như thế nào học cách chiếm tiện nghi của nó.

Gió qua ngọn cây, dưới ánh trăng nhất thời chỉ còn lại một người thân trần một người thân y phục hoàn chỉnh.

Trước cũng không chú ý điểm ấy, lúc này bị Hải Mặc Phong nói như vậy, Lạc Vũ nhất thời lâm vào tình trạng quẫn bách, động cũng không được, bất động cũng không được.

Vân Thí Thiên ngay lúc lại đang ôm thắt lưng của nàng, này…

Nguyệt quang sáng tỏ, u lượng mê tình.

Phía sau Vân Thí Thiên tiếng hít thở càng ngày càng nặng, bàn tay đang ôm thắt lưng của nàng nóng kinh người.

Lạc Vũ khẽ cắn môi: “Thí Thiên, lúc này…”

“Trở về chúng ta nhanh chóng thành thân.” Một lời vừa nói ra, phía sau Vân Thí Thiên nghiến răng nghiến lợi, người đã chạy đi xa, thanh âm còn truyền lại.

Lạc Vũ nghe vậy, nhất thời cười.

Đêm, tĩnh mịch  .

Nơi cuối chân trời, tiếp giáp với biển.

Ngay lúc này mặt trời dâng đang dần mọc lên, liên tục lên cao, tầng tầng biển hóa.

Đi theo bản đồ đến cuối ngày, bao quát phía dưới vạn vật, ngay cả Lạc Vũ, Vân Thí Thiên, Hải Mặc Phong gặp qua nhiều lắm, cũng bị cảnh vật trước mắt làm cho xuất thần.

Trong núi sương mù bao phủ khắp nơi, nhàn nhạt hương thơm của thiên địa thấm vào lòng người, tươi mát.

Hết thảy mờ mờ ảo ảo phảng phất như tiên cảnh.

Mà ngay lúc này, ở phía dưới chân trời, giữa biển cả mênh mông cùng núi đứng điệp trùng.

Một con cự long màu trắng xoay quanh thiên địa, ngẩng đầu như bao quát cả vạn vật.

Nuốt thiên khí, chấn đại địa chi linh, ngạo thị bát phương, hùng cứ thiên hạ. (Nuốt cả khí trời, chấn giữ linh khí của đất, ngạo thị bát phương, oai hùng thiên hạ).

(hết chương 117)

13 thoughts on “Đặc Công Hoàng Phi – Chương 117-2

  1. Tks nang nha.ngong nha nang lau lam roi do.hjhj.k bit chap moi the nao nhi.lieu con rong do co gay kho khan cho Lv & VTT k.ta ngi chac lai co thu thach gi day.thu vi qua.ung ho nang nhiet tinh😀

  2. haha ta thấy Thiên ca ca hảo đáng yêu nha! cũng tội cho Thiên ca ca phải “nhịn” dữ a… hàizz quân tử mà khổ zậy đó . chắc còn lâu lắm mới có H của Thiên ca Lạc Vũ tỷ ^^

  3. thời tiết mưa bão, chán ơi là chán, không đi đâu được hít(mưa to đến nỗi không thể ra đường được, hix), ngồi nhà ngâm lại mấy chương cũ, vẫn hay như lúc đầu.
    chương này không kịch tính, bình bình nhưng vẫn hay
    cảm ơn editor nàng nhiều

  4. Pingback: Đặc công hoàng phi | Dạ phong tửu quán

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s