Đặc Công Hoàng Phi – Chương 133

Chương 133: Tranh giành thiên hạ

Edit: Giọt sương đêm

Beta: Sakura

Bảo tàng sâu không thấy đáy , Vân Thí Thiên đứng ở bên phải bên cạnh cái giá đặt đồ.

Chiếc giá đặt đồ rất bình thường, không có bảo thạch, châu báu, tinh thạch, khoáng thạch  chói mắt.

Chỉ có một chồng sách rất mỏng.

Mà ở phía trên những quyển sách kia , có rất nhiều con dấu khắc thay tên .

Thiên Ma Quyết, Già Diệp Mê Tung, Thiên Thần Công. . . . . .

Từng dãy  tên uốn lượn , kèm theo là vô số  kinh, sử, tử, tập.(Kinh điển, Lịch sử ,Văn sử ,Tử tập)

Lạc Vũ nhìn những thứ đồ như thế mắt sáng lên.

Tự động bước nhanh tới, tiện tay lật ra một cuốn.

Tốt quá, đây đều là công pháp bí tịch hơn ngàn năm qua của Già Diệp tháp .

Đây đúng là hàng lớn a.

Nắm bí tịch trong tay, Lạc Vũ ngẩng đầu cùng Vân Thí Thiên liếc mắt nhìn nhau, hai người đều  nhìn thấy  hưng phấn trong mắt đối phương.

Đây là  tích lũy ngàn năm của một trong lục đại tông môn lánh đời , là thứ quan trọng nhất để Gìa Diệp tháp có thể xưng vương xưng bá .

Tài bảo, tinh thạch, Vọng Thiên Nhai và Địa Ma Hỏa  của bọn họ không thiếu, bất quá họ sẽ không để ya nếu nhiều hơn một chút.

Nhưng mà những bí tịch đấu khí  này . . . .

Hì hì, bọn họ thiếu vô cùng.

Kho báu của Phiêu Miểu nhất tộc cái gì cũng có, chỉ không có bí tịch đấu khí.

Nếu muốn công tượng , nhất định phải công cụ sắc bén.*(ý là muốn làm tốt công việc  thì công tác chuẩn bị là rất trọng yếu)

Nếu muốn chiếm đoạt địa bàn Thượng hạ tam tông,mà không bị lục đại tông môn phát hiện rồi giết sạch,vậy thì việc cấp bách nhất là phải làm cho mình mạnh hơn  .

Mà bây giờ, có đống bí tịch đấu khí này,những thủ hạ không có đấu khí kia của bọn họ muốn tăng lên mấy cấp nữa cũng không thành vấn đề .

Nếu muốn  địa vị ngang nhau, vậy thì căn bản phải chắc.

“Qủa nhiên là phát tài.” Khóe miệng chậm rãi  tách ra nụ cười  rực rỡ  , Lạc Vũ xoay người trực tiếp nhào tới trước mặt Minh Trần Dạ.

Đưa tay ra  ôm cổ Minh Trần Dạ  cười to: ” Huynh đệ, phúc tinh, phúc tinh.”

Minh Trần Dạ cũng nhìn thấy Lạc Vũ phát hiện ra vật gì .

Lập tức khóe miệng nhếch cao lên, cực ky  bình tĩnh tự nhiên tựa vào người  Lạc Vũ  : “Đương nhiên rồi, ta nói rồi ta rất vượng ngươi, ngươi cũng rất vượng ta*(ý là cả hai đều là cho thịnh vượng lẫn nhau).”

Khóe mắt mang tia cười, ý tứ lại mang đao thương hướng về phía  Vân Thí Thiên.

Vân Thí Thiên nghe xong cũng không giận, chỉ chậm chạp tiêu sái tiến lên.

Nhìn Lạc Vũ thản nhiên nói: “Quá vượng sẽ bốc cháy, coi chừng hài cốt không còn.”

Dứt lời, tự nhiên đi  khảo sát kho báu  Già Diệp tháp .

Bên cạnh  Vô Hoa nghe thấy, không nhịn được  nghẹn  cười, lắc đầu ngồi xuống ra hiệu cho  Quân Phi ở  trước mặt.

Quân phi thấy vậy bắt đầu tập trung tinh thần, vì trên người Vô Hoa còn chưa bỏ đi gai xương .

Coi như ba người bên cạnh hoàn toàn không tồn tại.

Lạc Vũ đỡ lấy Minh Trần Dạ dở khóc dở cười, bất quá thấy Vân Thí Thiên không so đo với  Minh Trần Dạ, cũng biết  Vân Thí Thiên biết nặng nhẹ.

Lập tức, đỡ  Minh Trần Dạ ngồi xuống, kéo áo khoác ngoài ở trên đùi  Minh Trần Dạ, lộ ra đôi chân bị xích lại.

Giống như cổ tay, vết máu loang lổ.

Lạc Vũ nhìn ở trong mắt, trong lòng rất đau.

Lập tức vừa đưa tay phá vỡ cấm chế trên gai xương, nói: “Việc gì phải thế, nếu chúng ta dám trêu chọc bọn họ, đương  nhiên  là có biện pháp giải quyết .”

Minh Trần Dạ tựa vào tường đá, nghe xong cười tà nói: “Trách ta xen vào việc của người khác hử?”

“Không phải, ngươi là bạn tốt của ta, ta không nỡ.”Lạc Vũ nắm hai chân Minh Trần Dạ vết máu loang lổ , ngẩng đầu vô cùng thận trọng  nói.

Ta không nỡ.

Chỉ có bốn chữ nhưng  có thể ấm áp toàn bộ thế giới.

Minh Trần Dạ thu liễm vẻ thờ ơ trên mặt cười tà, cúi đầu nhìn Lạc Vũ, trên khuôn mặt  yêu mỵ  lộ ra vẻ mặt từ trước đến giờ chưa từng có.

Giống như vui, giống như buồn.

Bởi vì ngươi là bằng hữu của ta, cho nên ta không nỡ thấy ngươi bị  thương nặng như thế.

Đơn giản là. . . . . . Hắn là bằng hữu của nàng . . . . . .

Trong kho báu nháy mắt trở nên yên tĩnh.

Phía xa Vân Thí Thiên giống như không nghe thấy, vẫn điềm nhiên xem xét như cũ.

Lạc Vũ cũng không nói nhiều với Minh Trần Dạ ,có mấy lời phải nói vì không chịu nổi ân trọng.

Nhưng mà, có mấy lời tốt nhất không nên nói trước mặt Vân Thí Thiên .

Bởi vì, nếu bị cự tuyệt tình ý trước mặt đối thủ thì sẽ là một loại vũ nhục.

Vì vậy, Lạc Vũ không nói, mà Minh Trần Dạ, cũng không hỏi.

Gai xương bị lực lượng  sắc bén  bóp nát, rơi xuống tro bụi.

“Từ giờ trở đi, ngươi không thể động đấu khí, chờ điều dưỡng tốt mới được động võ, nếu không ta sẽ cho ngươi biết tay.” Băng bó kỹ miệng vết thương cho  Minh Trần Dạ, Lạc Vũ hung ác nói.

Minh Trần Dạ nghe xong nghẹn miệng, nhưng cười híp mắt nói: “Muốn ta biết tay như thế nào?”

“Quân Phi, Tỳ Hưu ở chỗ nào?”

“Ở bên ngoài Già Diệp tháp tông môn.” Quân Phi ngẩng đầu, không biết Lạc Vũ có ý gì.

“Lúc ra ngoài bảo nó gọi một nhóm tiểu đệ tới hầu hạ Đông Thiên Vương của chúng ta.” Câu nói  lạnh lùng của Lạc Vũ vừa dứt, quay đầu nhìn Minh Trần Dạ.

“Không phải ngươi thích nam sao, Tỳ Hưu cũng là công , ta để cho bọn họ hầu hạ ngươi thật tốt.”

“Ha ha ha ha.” Lời này vừa nói ra, Vô Hoa ở bên cạnh  không nhịn được cười ra tiếng.

Phía xa Vân Thí Thiên không biến sắc, bất quá cũng có thể nhìn thấy khóe miệng khẽ nhếch lên.

“Được” Quân Phi vẫn bảo trì bình thản.

Minh Trần Dạ thấy vậy không nói gì  liếc mắt: “Đây chính là thái độ  ngươi đối đãi với ân nhân lớn như  ta.”

Lạc Vũ nghe xong  mỉm cười: “Đúng rồi, ngươi còn thích nữ, đi ra ngoài tìm Tiểu Hồng, bảo nó cho chuẩn bị một nhóm cho  Đông Thiên Vương của chúng ta. . . . . .”

“Được rồi , được rồi , ta không động tay là được chứ gì.”

Một nhóm công, lại thêm một nhóm mẫu , hắn còn không bác ái đến nỗi ma thú  cũng thích, Minh Trần Dạ giơ cờ  đầu hàng.

Lạc Vũ thấy Minh Trần Dạ an phận, cũng hài lòng.

“Thật đáng tiếc, không thể mang đi hết.” Minh Trần Dạ thấy Lạc Vũ cười thỏa mãn, lập tức cũng cười theo, vòng vo  đề tài.

“Ai nói .” Lạc Vũ ngẩng đầu lên.

“Hử?” Minh Trần Dạ và Vô Hoa kinh ngạc nhìn về phía Lạc Vũ, vậy là có  ý gì?

“Thí Thiên, chàng thu bên kia, ta thu bên này, cái nồi cho hắn bưng.” Lạc Vũ sắn tay áo, từ trong ngực lấy ra Phiêu Miểu quyền trượng.

“Được.” Vân Thí Thiên ở phía  xa  đáp ứng , đi vào chỗ sâu của bảo tàng.

Phiêu Miểu quyền trượng, cả kho báu của Phiêu Miểu nhất tộc đều có thể chứa ở bên trong, chỉ là kho báu của Già Diệp tháp  mà thôi,sao lại chứa không nổi chứ.

Lập tức, Minh Trần Dạ, Vô Hoa, trợn mắt há mồm nhìn Lạc Vũ cầm lấy Phiêu Miểu quyền trượng, những nơi  đi qua kho báu của  Già Diệp tháp  đều biến mất  sạch sẽ.

Giống như cầm chổi dọn vệ sinh vậy, sạch sẽ  không còn dư cái gì.

“Xem ra chúng ta bị vây ở chỗ này, có rất nhiều chuyện phát sinh.” Minh Trần Dạ dựa vào tường đá, nhướng cao chân mày.

Bên cạnh  Vô Hoa cũng gật đầu, hẳn là bỏ lỡ rất nhiều.

“Trở về sẽ biết.” Quân Phi thấy vậy , chen vào một câu.

Vân Thí Thiên có nhẫn trữ vật, Lạc Vũ  có quyền trượng Phiêu Miểu tộc có thể trữ vật, cũng cũng là tuyệt thế  bảo bối, Đông Thiên Vương vẫn chưa từng thấy .

Trống trải, sạch sẽ mà nhẹ nhàng khoan khoái.

Qua một lúc lâu, bảo khố của Già Diệp tháp  sạch sẽ  chỉ còn lại những tảng đá  lồi lõm , ngay cả cái tơ vàng cũng không dư lại.

Phía trên Thượng tam tông đang giết chóc kịch liệt.

Mà dưới nền đất, Lạc Vũ và Vân Thí Thiên mượn gió bẻ măng  hết sức hưng phấn.

Đến sớm không bằng đến đúng lúc.

“Đi.” Vung tay lên thu xong bảo tàng, Lạc Vũ cao giọng hô với  Minh Trần Dạ và Quân Phi ,Vô Hoa ở phía xa.

Minh Trần Dạ và Vô Hoa cần điều dưỡng thân thể , mà ở trong này thật sự  không có điều kiện.

Vừa hô xong, Lạc Vũ đột nhiên cảm thấy thân thể mềm nhũn, vô lực ngã sang một bên.

“Sao vậy?” Vân Thí Thiên thấy vậy duỗi tay ra ôm Lạc Vũ, sắc mặt trầm xuống.

Lắc đầu, Lạc Vũ hít sâu một hơi, một lần nữa đứng vững lại, vỗ vỗ mặt nói: “Đoán chừng cao hứng quá ….”

Thân thể không có chỗ nào không thoải mái.

Vừa rồi tự dưng cảm thấy vô lực, không hiểu sao nữa.

Vân Thí Thiên thấy vậy nắm tay Lạc Vũ, nhanh chóng  dùng đấu khí dò xét xuống.

Không có gì trở ngại, cũng không bị thương, thoạt nhìn quả thật  là không có vấn đề.

Nhưng mà, Lạc Vũ sao  lại cao hứng quá mà thân thể lại không ổn ?

Vân Thí Thiên khẽ  nhíu mày.

Mà ở nơi  Lạc Vũ và Vân Thí Thiên đều  không có thấy được, lực lượng bị Phiêu Miểu tổ sư bày lực lượng  trên cổ tay Lạc Vũ càng đậm hơn.

Mà dấu vết trên cổ tay Vân Thí Thiên lại không phát sinh biến động gì

Chẳng qua là quang ảnh phập phồng  lưu động, giống như đang sống.Đáp lại lực lượng trên tay của Lạc Vũ.

Phía sau bảo khố của Già Diệp tháp  có một cái mật đạo nối thẳng  ra sau núi của Già Diệp tháp.

Đây là con đường năm đó đào ra để dễ dàng vận chuyển bảo vật tiến vào,không nghĩ tới lại để cho đám người Lạc Vũ dùng để chạy trối chết .

Khói lửa cuồn cuộn, sát khí ngập trời.

Mặt đất huyết sắc cực nóng, làm nổi bật mảnh lửa đỏ này giữa bầu trời .

Già Diệp tháp một  tông, ngăn cản thượng tam tông toàn lực công phạt, kết quả. . . . . . Không nói cũng được.

Mật đạo có chín ngõ và mười tám ngã rẽ, mặc dù  Lạc Vũ đuổi gấp thời gian vì Minh Trần Dạ và Vô Hoa điều dưỡng, nhưng lại không thể quá gấp, đi ra ngoài gặp Thượng tam tông  vây quét, còn không bằng thả chậm tốc độ.

Vì vậy  sau đoạn đường vừa đi vừa nghỉ này , ra khỏi mật đạo đã là ngày thứ ba.

Cuối mật đạo là  núi rừng xanh biếc , dòng suối nho nhỏ dưới thác nước, Lạc Vũ chờ một nhóm  năm người từ thác nước chui ra.

Vốn là dòng suối mát mẻ nước trong xanh, giờ đã biến thành màu đỏ .

Màu đỏ đẹp đẽ, kèm theo mùi máu tươi nồng đậm, làm cho người ta ngửi  thấy chỉ muốn nôn.

Mà núi rừng vốn xanh biếc  , lúc này đều là một đống hỗn độn, khắp nơi đều là dấu vết tàn sát bừa bãi, nhìn thấy mà giật mình.

Lạc Vũ dìu Vô Hoa, Vân Thí Thiên dẫn Minh Trần Dạ, Quân Phi hộ vệ ở bên.

Năm người nhìn thấy cảnh tượng trước mắt , đều  không phát ra tiếng động.

Một tông môn muốn quật khởi, cần thời gian ngàn năm .

Mà muốn hủy diệt, chỉ có mấy ngày cũng đủ.

Không nói nhiều , năm người nhắm đúng phương vị, nhanh chóng  đi ra ngoài phạm vi thế lực của Già Diệp tháp.

“Di, nơi này vẫn còn có người?” Đang đi lại , người tuần ta của Thượng tam tông từ trên bầu trời nhìn thấy họ.

Vân Thí Thiên thấy vậy không nói hai lời, năm ngón tay giương lên, màu đen vô hình Hải Thần Liên, hướng về phía người kia cuốn tới.

Nhìn thấy liền giết, tránh cho gọi ra  càng nhiều người.

Mà tên kia đang xông lại, vừa thấy Vân Thí Thiên xuất thủ, sợ hãi kêu: “Hải Thần Tông huynh đệ, chúng ta là bằng hữu.”

Vừa ngửa đầu nhìn về phía xa hô: “Hải Thần Thiếu chủ, nơi này còn  người của tông môn ngài.”

Hải Mặc Phong?

Cổ tay Vân Thí Thiên khẽ nhúc nhích, thu lực lượng, nhíu nhíu mày.

Mà bị hắn đỡ trên tay, vẫn không quá cao hứng  Minh Trần Dạ, thì từ nhìn Vân Thí Thiên  từ trên xuống dưới, tự nhủ: “Có lầm hay không. . . . . .”

Ban đầu còn không chú ý tới, sao vừa rồi hắn chỉ giơ tay mà lực lượng lại mạnh như  vậy.

Vốn không bằng cấp bậc của hắn,sao giờ lại. . .

“Vân Thí Thiên, Quân Lạc Vũ, sao các ngươi lại ở chỗ này?” Hải Mặc Phong chắc là cách đây không xa, đảo mắt đã mang theo một nhóm người  đia qua .

Lạc Vũ nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của  Hải Mặc Phong.

Tâm niệm thay đổi thật nhanh, nhướng mày nói: “Chúng ta đi cứu bằng hữu của ta .”

Vừa nói xong, Lạc Vũ móp méo miệng: “Ta nói Hải Thần Thiếu chủ, ngươi muốn đánh nơi này thì nói trước một tiếng được không,chúng ta rất vất vả mới cứu được bằng hữu ra đó.Nếu không gặp ngươi ,thiếu chút nữa thì chết không rõ ràng.”

Dứt lời, bất mãn  trợn mắt nhìn Hải Mặc Phong một cái.

Hải Mặc Phong nghe xong khẽ nhíu mày: “Các ngươi không nghe mệnh lệnh của ta?”

“Mệnh lệnh gì?” Lạc Vũ sửng sốt, Hải Mặc Phong ra lệnh gì cho bọn họ.

Một bên  Vân Thí Thiên cũng biết Hải Mặc Phong  nói lời này là y gì, bất quá vẫn nên ngậm miệng ,không nói tốt hơn .

Hải Mặc Phong thấy Lạc Vũ sửng sốt, vẻ mặt không giống như là giả vờ.

Lập tức quay đầu liếc nhìn Minh Trần Dạ và Vô Hoa đang được đỡ dậy.

Thị lực của Hải Mặc Phong ở mức nào cơ chứ, đương nhiên cũng nhìn ra hai người này bị trọng thương, lời của Lạc Vũ không giả.

Người đi theo Hải Mặc Phong, nhìn thoáng qua Minh Trần Dạ sau, trực tiếp tiến đến bên tai  Hải Mặc Phong nói mấy câu.

“Địa Ma Hỏa  Đông Thiên Vương?” Hải Mặc Phong im lặng một lúc lâu mới chậm rãi nói ra  một câu.

Đông Thiên Vương , Lạc Vũ  và Vân Thí Thiên có giao tình thế nào, hắn cũng rõ ràng .

Dám mạo hiểm  tới cứu Minh Trần Dạ, giờ lại  rơi vào trên người Lạc Vũ, nói xong đi qua.

Xem ra, đoạn thời gian này Lạc Vũ và Vân Thí Thiên mất tích, là lén lút  tới  Già Diệp tháp cứu người.

Như vậy, có thể loại bỏ hai người bọn họ là người làm  lục tông quyết đấu.

Vì ý niệm này mà  sắc mặt Hải Mặc Phong vẫn không buông lỏng, giờ thì tốt rồi, lập tức nhìn Lạc Vũ và Vân Thí Thiên nói: “Đã như vậy, các ngươi trở về Vọng Thiên Nhai đi, không cần tới nữa.”

Lạc Vũ nhìn Hải Mặc Phong, khó hiểu.

Vân Thí Thiên cũng hiểu giả bộ hồ đồ.

Bất quá trong lòng hai người đều rõ ràng, lần này đánh bậy đánh bạ, Hải Mặc Phong không  hề nghi ngờ bọn họ, như vậy là chuyện tốt.

Mà Minh Trần Dạ tinh quái , thấy vậy trong lòng biết khác thường, nhưng cũng thản nhiên, trở về từ từ hỏi.

“Hải Thần Thiếu chủ, trong bảo tàng của Già Diệp tháp  không có gì, không thấy gì cả.” Đang nói chuyện, nơi xa có người qua lại nói.

“Không có gì cả?” Hải Mặc Phong nhíu nhíu mày, Già Diệp tháp sẽ không nghèo đến mức không có gì chứ.

“Tiếp tục lục soát, đào ba thước đất cũng phải tìm ra cho ta.”

Già Diệp tháp có vài bảo bối là thứ tốt.

“Vâng.”

Nhìn Hải Mặc Phong trầm mặt phân phó người Thượng tam tông , năm người Lạc Vũ đều im lặng , vạn phần biết điều  đứng ở một bên.

Bảo khố mà người của Thượng tam tông muốn đào ba thước đất để tìm hiện đang ở trong tay bọn họ.

Bọn họ cần khiêm nhường chút.

“Hải Thần Thiếu chủ, còn chưa tìm được tung tích Tông chủ của  Già Diệp tháp .”

Người bẩm báo còn chưa nói hết, Hải Mặc Phong vung tay lên ngăn hắn bẩm báo , quay đầu nhìn đám người Lạc Vũ.

“Người cứu mang về đi, không có chuyện gì cũng đừng đi ra ngoài lộn xộn, sống tốt ở Vọng Thiên Nhai đi.” Hải Mặc Phong nhìn Lạc Vũ và Vân Thí Thiên trầm giọng nói.

Sau đó vung tay lên: “Cho bọn họ đi.”

“Vâng.”

Lập tức có người đáp ứng, Hải Mặc Phong gật đầu, xoay người bận rộn làm việc khác.

Lạc Vũ thấy vậy nở nụ cười rực rỡ cao giọng nói: “Đa tạ Hải Thần Thiếu chủ.” Giọng nói kia muốn bao nhiêu khoái trá thì có bấy nhiêu khoái trá.

Cho dù hiện tại khắp núi đồi đều nhuộm máu đỏ, trong mắt  Lạc Vũ đều trở thành màu hồng xinh đẹp.

Đục nước béo cò, cứu người không nói, còn dưới mí mắt người Thượng tam tông cuỗm đi bảo tàng của Già Diệp tháp, năm người  lần này mạo hiểm đúng là không phí công .

Cuối hè đầu thu, tin tức hợp lực của Thượng tam tông diệt một trong Hạ tam tông Già Diệp tháp, kèm theo trận gió cực nóng, nhanh chóng truyền bá trên toàn bộ đại lục.

Động thủ, thật sự động thủ.

Không phải là thử phong tỏa kinh tế, mà là trực tiếp đổ máu.

Lập tức, đại lục Vong Xuyên  vốn có lục tông, giờ chỉ còn lại ngũ tông ,dân chúng trên đại lục bắt đầu bất an.

Hôm nay Già Diệp tháp bị diệt.

Ngày mai có thể là bất kì một tông môn nào đó bị diệt.

Mà hậu quả  tông môn bị diệt  . . . . . Không có ai có thể tưởng tượng được.

Tất cả mọi người khúm núm bất an.

Mà những thế lực không có Gìa Diệp tháp tông môn dựa vào lập tức trở thành dê đợi làm thịt.

Đó chính là một khối thịt béo, có thể bị bất kỳ thế lực nào xâu xé.

Song, vào  ngày thứ ba tin tức Thượng tam tông liên thủ đập phá một trong hạ tam tông Gìa Diệp tháp lan truyền  .

Một đạo tin tức nhanh chóng nổi lên, tựu như một ngọn lửa hừng hực thiêu đốt .

Như tăng thêm một thùng dầu, trong nháy mắt lửa cháy lan ra đồng cỏ.

Hạ tam tông, tập hợp toàn bộ lực lượng chống lại Thượng tam tông Lăng Nam gia tộc.

Thượng tam tông, Hạ tam tông, ai cũng không phải là đứa ngốc.

Ai cũng biết lúc trước tập hợp toàn lực diệt một tông của đối phương, như vậy  khoảng cách giữa hai tông và ba tông là một khoảng cách khổng lồ.

Vì vậy, trong lúc Thượng tam tông diệt Già Diệp tháp.

Hạ tam tông cũng sớm tập hợp binh lực, đi về phía Lăng Nam gia tộc.

Này, thật sự là một tin tức cực nóng không thể nóng hơn nữa dưới cái nóng mùa hè.

Gió nổi mây phun, thiên hạ rung chuyển.

Phật Tiên Nhất Thủy, Vọng Thiên Nhai.

“Hạ tam tông phá hủy Lăng Nam gia tộc ư?” Trong cung điện thảo luận chính sự, Lạc Vũ, Vân Thí Thiên, Minh Trần Dạ và quần thần Vọng Thiên Nhai  đang tập trung thảo luận chính sự.

“Dạ, trước mắt,các quốc gia trong phạm vi Lăng Nam gia tộc hoàn toàn rối loạn.” Phong Vô Tâm trầm giọng.

          Lục đại tông môn thật sự động thủ.

Hiện tại hai tông bị hủy, Tứ Tông đối nghịch, thiên hạ này cách hoàn toàn hỗn loạn không xa.

“Thật đúng là náo nhiệt.” Lạc Vũ tựa vào ghế dựa lớn, đưa tay vuốt đầu lông mày.

Bọn họ trở lại chậm, chỉ nghe thấy tin tức như thế, lục tông chính là lục tông, động  cũng là số lượng lớn.

“Già Diệp tháp không chết hết ư?” Vân Thí Thiên trầm giọng nói.

“Không, lúc trận đấu mở ra, Thượng tam tông tấn công Già Diệp tháp, Tông chủ Già Diệp tháp  mang theo cao thủ đang đi Lăng Nam gia tộc.”

Vì vậy, thần xui quỷ khiến  nhặt được một mạng, bất quá tông môn cũng không còn.

Mà Lăng Nam gia tộc cũng bởi vì đi tấn công Già Diệp tháp, tông môn bị hủy, tinh anh chỉ còn lại hai ba người.

“Hiện tại quốc thổ hai khối thế lực Già Diệp tháp và Lăng Nam hoàn toàn hỗn loạn, có thể sẽ lan đến gần phương hướng này của chúng ta, chúng ta là không phải nên. . . . .” Vân Khung cau mày.

“Lui không phải là biện pháp.” Vân Thí Thiên lắc đầu.

“Không thể lui, chỉ có thể tấn công.” Lạc Vũ cùng lúc mở miệng nói.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, đều từ  trong mắt đối phương nhìn thấy nhiệt huyết và hưng phấn tìm đường sống trong cõi chết .

“Bo bo giữ mình không thích hợp loạn thế, nếu như đã ra tay, sẽ không có đạo lý  bỏ dở giữa chừng , hai tông thế lực  Già Diệp tháp và Lăng Nam đều xuống dốc. Vậy sao không thừa thời cơ hội này tranh giành thiên hạ.”

Minh Trần Dạ ngồi không ngay ngắn ở một bên chậm rãi mở miệng.

Trên đường về Vọng Thiên Nhai, hắn đã nghe Lạc Vũ nói khái quát  tình hình  biến hóa  của đại lục, ngay cả bọn họ động thủ đập phá Hạ tam tông, dẫn tới lục tông quyết chiến cũng không giấu diếm hắn.

Minh Trần Dạ  sợ hãi than,trong khoảng thời gian ngắn vậy mà thiên hạ lại biến hóa cực nhanh, cũng nên nhanh chóng điều chỉnh thế lực của mình .

Lúc này nghe thiên hạ lại là loạn thế, nhất thời sáng mắt.

Vừa nói như vậy xong, đám người đang thảo luận chính sự trong cung  đều nhìn về phía hắn

Địa Ma Hỏa Đông Thiên Vương đã từng  cứu Vọng Thiên Nhai, hiện tại lại là quan hệ hợp tác, vì vậy trong cung  này không ai coi hắn là người ngoài .

“Nơi vô chủ, cơ hội tốt như vậy không nuốt không chiếm lấy, đan dược, thương nghiệp chỉ là con đường nhỏ, thiên hạ có thể đứng vững thực sựchính là quốc thổ.

Trước mắt Tứ Tông kia  không có năng lực bận tâm đến  bên này, chờ chúng ta thâu  tóm phạm vi thế lực của  Già Diệp tháp và Lăng Nam .Đến lúc đó, Tứ Tông bọn họ muốn làm khó, chỉ sợ cũng xưa đâu bằng nay, sao có thể  gây khó khăn cho người cầm giữ hai tông thế lực như chúng ta, thế nào.”

Minh Trần Dạ khiêu mi nhìn nhìn  Vân Thí Thiên và Lạc Vũ, trong mắt tất cả đều là hưng phấn.

Giống như trước, hắn cũng  nhìn thấy  sự nhất trí và hưng phấn từ trong mắt hai người kia.

Nơi vô chủ, thay vì để cho bọn họ tự loạn, không bằng giờ xuất thủ thu bọn họ, thành lập đế quốc lớn.

Tiếng nói sắc bén  tràn ngập  hào hùng, khiến cho đám người đang thảo luận nháy mắt trầm mặc.

Ngay sau đó, quyền thần Vọng Thiên Nhai cũng bắt đầu hưng phấn.

“Còn ai có y kiến khác?” Vân Thí Thiên nở nụ cười thiết huyết , ánh mắt lãnh khốc quét qua đám quyền thần.

Hắn và Lạc Vũ cũng có ý này.

Thừa dịp ngươi bệnh, muốn mạng ngươi.

Loạn thế tranh giành, xây dựng thiên hạ.

“Không có.” Trăm miệng một lời, trên đại điện mọi người rống to lên.

“Đông Thiên Vương?” Vân Thí Thiên quay đầu nhìn Minh Trần Dạ.

Minh Trần Dạ nhướn mày, nhìn Vân Thí Thiên: “Địa Ma Hỏa toàn lực phối hợp, trước tấn công thiên hạ, sau phân thiên hạ.”

“Được.” Giọng nói lạnh như băng của Vân Thí Thiên vang dội trong cung thảo luận chính sự, theo làn gió thu, bay vút lên cao.

Phong lóe sáng, gió thu sắc bén mang theo sức nóng mùa hạ tung hoành thiên địa.

Hai đại tông môn xuống dốc.

Nhưng mà, bọn họ sẽ đem sự xuống dốc này trọng sinh.

Vọng Thiên Nhai, Địa Ma Hỏa,  dốc toàn lực.

Trên phạm vi thế lực Già Diệp tháp tông môn, mười mấy quốc gia  đang lộn xộn, thương khách ngày xưa, giúp bọn họ giải quyết vấn đề .

Phía sau đám vật liệu dày cộm, là binh lính đang ẩn núp.

Trong phạm vi thế lực Lăng Nam tông môn , hiệp hội đan dược sư cung cấp dược liệu.Đó không phải chỉ là mua bán đan dược. Đám ma thú và cao thủ xuất hiện phía sau họ bắt đầu tiến vào vương cung của các quốc gia.

Hợp tác? Không, không phải  hợp tác.

Thần phục, thần phục với ta, ta sẽ cung cấp đan dược khoáng thạch, tinh thạch và những thứ cần thiết,che chở an toàn cho vương quốc của ngươi,tất cả sẽ trở về như cũ .

Không hợp tác với ta, vậy rất tốt, cắt đứt cung ứng  dược, xúi giục Quốc Tông bạo loạn.

Lật đổ dòng họ quốc quân bây giờ của ngươi, chiếm lấy vùng đất của ngươi.

Thiên hạ hỗn loạn, đây là bàn cờ của các cao thủ đánh cờ.

Không tiến thì lùi, có chết không có sống

Ở nơi này hoạt động tới tấp, Vọng Thiên Nhai, Địa Ma Hỏa hoàn toàn  động, Vọng Thiên Nhai không có người nhàn rỗi.

Mọi người bận rộn  cơ hồ chân không chạm đất.

Còn đối với bên ngoài lại làm  bộ như không có gì cả, tất cả vẫn như trước.

Vô số  tin tức từ bốn phương tám hướng bay tới.

Vô số lệnh  bay đi bốn phương tám hướng.

Thượng tam tông còn dư lại  Lâu Tinh gia tộc, Hải Thần Tông, và những người còn sót lại của Lăng Nam gia tộc, Hạ tam tông còn  Song Diệp thành , Băng Thánh cung và những người còn lại của Già Diệp tháp.

Hai bên đối nghịch, chiến tranh của thần tiên.*(ai đọc thần thoại Hi Lap thì sẽ hiểu câu này nói về cái gì)

Vân Thí Thiên, Lạc Vũ, Minh Trần Dạ, điên cuồng cắn nuốt hết thảy, ngồi ngư ông đắc lợi.

Gió thổi khắp thiên hạ, quần hùng cũng nổi  lên.

“Được, chuyện này cứ xử lý như vậy đi.” Ở Vọng Thiên Nhai, Lạc Vũ bước nhanh đi tới Nghị Chính Cung, môt bên  nhanh chóng  ra lệnh cho  người bên cạnh .

“Vâng.” Cứ đi như vậy, không ai có thời gian dừng lại.

“Chỗ này ta xem trước. . . . . .” Cúi đầu đi nhanh, còn chưa nói hết lời phân phó, Lạc Vũ đột nhiên vô lực, ngã về phía sau.

“Vương Phi. . . . . .” Người đi theo Lạc Vũ sợ hết hồn, còn chưa kịp đưa tay, một người đã  bước lên trước đỡ lấy Lạc Vũ.

“Vũ muội muội thân thể khó chịu?” Giọng nói  Phong Tình vang lên bên tai.

Lạc Vũ vỗ đầu, thân thể này sao vậy, sao tự dưng lại vô lực?

Quay đầu lại nói: “Không có chuyện gì, ngươi. . . . . .”

Phía sau, một nữ nhân mặc quần đỏ xinh đẹp thấy Lạc Vũ nhìn sang cười một tiếng: “Liễu Bích Dao.”

6 thoughts on “Đặc Công Hoàng Phi – Chương 133

  1. ây nha nha!!! LV tỷ có bị nguy hiểm hok đây trời. thiên hạ sắp lọt vào trong tay rồi mà lời nguyền của phiêu miễu lại đến. thực lo cho Vũ tỷ wa hà

  2. nếu giờ đem Thiên Tinh Lâu Vụ (ko biết tên món đó có phải vậy ko nữa) đến cho Lâu Tinh gia tộc thì Lạc Vũ sẽ được giải lời nguyền phải ko? thanks các nàng ^^

  3. Pingback: Đặc công hoàng phi | Dạ phong tửu quán

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s